ơ thể cô ấy có quả thận của Hứa Thu, hay là vì cô ấy là Ma Lạt Năng ? Bản thân kết quả không quan trọng, quan trọng là anh xem xét kỹ lại chính trái tim của mình. Tống Dực, anh có biết là rằng đích xác là bọn em đều yêu anh, nếu mất đi anh, bọn em sẽ đau khổ, sẽ khóc, nhưng trên đời này những nấc thang đẹp đẽ không chỉ có trong tình yêu, đau khổ, khóc lóc qua đi, bọn em vẫn có dũng khí để bước tiếp trên con đường của mình, có điều bọn em cần phải đối mặt, cần một câu trả lời cho hết thảy những gì mình đã từng trả giá. Câu trả lời đó giống như một dấu chấm tròn, khiến bọn em có thể chấm dứt giai đoạn này, bước tiếp sang một giai đoạn khác.”
Tôi đứng dậy, đầu cũng không quay đầu lại, nhanh chóng bỏ đi. Lục Lệ Thành vội vàng đuổi theo từ phía sau : “Về nhà à ?”
“Tôi muốn đi mua chút café trước đã.”
“Làm gì chứ ?”
“Nghiên cứu tư liệu trị tâm bệnh.”
Anh ta thoáng liếc cái gói mà tôi ôm trong lòng, không nói gì nữa.
Về tới nhà, tôi ngồi vào trước bàn, vặn đèn bàn cho sáng lên, bên trái là gói bánh bích quy, bên phải là cốc café, cầm lấy quyển nhật ký định mở ra, lại thấy run sợ.
Tôi đi ra trước giường, thoáng quan sát cảnh phồn hoa mờ ảo của đô thị này.
Trong cuốn nhật ký này, tôi không chỉ có cơ hội nhìn tới Ma Lạt Năng, mà còn có thể thấy Tống Dực, từ lúc tôi mười bảy tuổi cho tới năm tôi hai mươi bảy tuổi, bảy năm thiếu vắng anh trong sinh mệnh tôi.
Lúc nhìn tới những đau xót đè nén trong đáy mắt anh, lúc nhìn thấy nụ cười ôn hòa nhưng không mang chút hơi ấm của anh, lúc nhìn tới những cử chỉ lịch sự mà xa cách của anh, vô số lần tôi đã muốn biết rốt cuộc trong bảy năm đó chuyện gì đã xảy ra ? Tôi muốn biết những bị mật đã bị thời gian vùi lấp, nhưng khi đáp án đặt ngay trước mắt, tôi lại thấy sợ hãi.
Một lúc lâu sau, tôi đi ra phòng khách, rót cho mình một chén rượu, có lẽ tôi sẽ dùng tới nó.
2
Khóa cửa lại, ngồi vào bàn, tôi mở ra trang nhật ký thứ nhất.
Toàn bộ đều là những tấm ảnh đen trắng của một người con gái, dài chừng một tấc[2'>, hai tấc. Người con gái trong ảnh chụp tuy ngũ quan không thực xuất sắc, nhưng quý ở cái khí chất, ở khí khái hiên ngang, rất có phong thái của một vị cân quắc không thua kém những bậc mày râu. Trang giấy có tấm ảnh chụp hơi ố vàng, lại có những tấm ảnh chụp từng bị thấm nước, hơi nhăn nhăn.
Trước mắt tôi như hiện ra hình ảnh một người con gái trốn một mình trong phòng, vừa ngắm tấm ảnh, vừa lẳng lặng rơi nước mắt, nước mắt ướt nhòe cả tấm ảnh.
Nhớ mẹ vô cùng ! Sao mẹ lại có thể bỏ được đứa con bảo bối của mẹ chứ ? Cho dù tình thương của cha có bao la bao nhiêu đi chăng nữa, cũng vĩnh viễn không bù lại được sự thiếu thốn tình cảm của mẹ, huống chi chẳng mấy chốc cha đã không còn thuộc về mình con rồi, cha sẽ cưới một người đàn bà khác, cha sẽ cùng một người đàn bà khác sinh ra một đứa trẻ, cha sẽ yêu bọn họ.
Tôi lật sang trang tiếp theo.
Vì sao lại bắt tôi phải gọi người đàn bà kia là mẹ chứ ? Không, tôi chỉ có một người mẹ ! Chẳng lẽ cha đã quên mẹ rồi sao ? Bọn họ đều nói người đàn bà này xinh đẹp hơn mẹ, không bao giờ ! Mẹ mới là người xinh đẹp nhất. Mẹ ơi, cho dù toàn thế giới đều quên mẹ, thì vĩnh viễn con cũng không quên !
Tan học về nhà, phát hiện ra cái ghế mẹ thường ngồi đã không còn, người đàn bà kia nói cái ghế đã cũ quá rồi, vừa hay có hàng đồng nát tới mua đồ cũ, liền bán đi. Cha nghe thấy, không nói gì. Tôi hận bọn họ ! Cái ghế đó là do mẹ mua, là cái ghế mà mẹ đã từng ngồi, chẳng lẽ cha đã quên rồi sao ?
Cha mua hai bộ quần áo kiểu cách giống nhau, cái lớn cho tôi, cái nhỏ cho con nhóc kia. Con nhóc kia vui vẻ mặc, sau khi mặc xong lại chạy tới nói chuyện với tôi. Nó gọi tôi là “chị”, tôi là chị của nó sao ? Không phải ! Tôi cảnh cáo không cho nó gọi tôi là “chị”, nó không hiểu gì cả, giống như một con ngốc nói : “Nhưng chị chính là chị của em mà.” Tôi không thèm để ý tới nó nữa, đợi khi nó đi khỏi, tôi cố ý đánh đổ mực, làm hỏng cái váy của mình, mẹ tôi chỉ có mình tôi là con gái ! Ai ngờ con nhóc kia lại nói với cha, là lấy váy của nó cho tôi. Đồ ngốc ! Chả hiểu biết gì cả ! Đều là loại đàn bà không được học hành giống mẹ nó. Chẳng lẽ không biết là tôi lớn hơn nó sao ?
Con nhóc kia trèo lên cầu thang lên lầu cũng không nên thân, tôi mắng nó là đồ ngốc, nó còn quay lại nhìn tôi cười, đúng là đồ ngu xuẩn đáng thương ! Lúc tôi chừng đấy tuổi, đã có thể đọc thuộc lòng ít nhất ba trăm bài thơ Đường rồi.
Đêm qua, sau khi tôi đi WC xong, lúc đi qua phòng cha, nghe thấy bên trong có tiếng động, đột nhiên muốn biết bọn họ đang làm cái gì. Tôi dán tai vào cửa, nghe thấy người phụ nữ kia vừa cười vừa thở, bọn họ đang làm gì chứ ? Chắc chắn không phải chuyện gì tốt đẹp ! Đúng là một người đàn bà xấu xa. Lúc quay về, tôi lén đổ keo dán lên tóc con nhóc kia, sáng hôm sau tóc của nó bị dính sạch vào nhau, nó đau đến phát khóc.
Nhìn thấy người đàn bà kia ôm cha, tôi không thể chịu nổi, muốn khóc mà không khóc được. Tôi chạy xuống lầu, con nhóc kia đang ngồi vẽ gì đó trên mặt đất, vừa thấy tôi liền gọi “chị ơi”, tôi chạy qua đó, lại đẩy nó ngã nhào xuống
