Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324223

Bình chọn: 7.5.00/10/422 lượt.

đầy tiền đồ, là một trong những chủ nhân của cái đất Bắc Kinh phồn hoa đô hội này, thế nào lại ngây ngây ngô ngô cùng diễn một vở kịch đầy kịch tính ngớ ngẩn với anh ấy như thế chứ. Lúc đó nếu quả thật anh ấy ở bên cạnh mình, mình nhất định phải tát cho anh ấy vài cái.”

Tôi cũng phải dở khóc dở cười : “Bây giờ thì sao ?”

“Bây giờ thì không còn cảm giác gì nữa. Cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng, lúc mình không nhìn được, cuống quýt muốn biết người đó trông như thế nào, sau đó thượng đế cho mình biết, bây giờ mình lại không thấy gì nữa rồi.” Ma Lạt Năng cười khúc khích : “Tống Dực cũng thật thảm ! Vốn là một cái bánh thơm, thế mà đột nhiên bây giờ, cả hai bọn mình cũng không thèm gặp anh ấy nữa rồi.”

Tôi cũng cười : “Thật xin lỗi ! Đáng nhẽ mình phải sớm nói cho cậu biết là mình thích Tống Dực.”

“Không sao cả. Lúc chuyện đã qua rồi, mọi người đều là Gia Cát Lượng, có điều đúng thời điểm đó, cả mình và cậu chỉ có thể lựa chọn phương thức tốt nhất đối với thời điểm đó.”

Tôi túm lấy tay nàng : “Ma Lạt Năng, trước mặt cha mình cậu đã đáp ứng sẽ làm bạn với mình cả đời.”

Trong mắt nàng rơm rớm nước mắt : “Cậu tốt như thế, sẽ có rất nhiều người thích trở thành bạn của cậu, thích chơi với cậu.”

“Bọn họ sẽ không ở bốn giờ sáng bị mình la hét đánh thức, cũng không nổi giận với mình, lại nói chuyện với mình. Cũng không trong lúc mình bị cảm nặng sấy tóc cho mình, lại sơn móng tay cho mình.”

Ma Lạt Năng không nói câu nào, tôi khẽ nói : “Ma Lạt Năng, đừng bỏ lại mình !”

Mắt nàng đầm đìa lệ, trên mặt lại lộ ra nét cười : “Cậu cho là lão bà mình muốn rời khỏi cái thế giới hoa lệ này sao ? Tuy rằng Tống Dực coi mình là thế thân của Hứa Thu, mình cũng bị thương, có điều mình cũng không tính vì bọn họ mà đi tìm cái chết, không đáng ! Hai người kia, một người là mình ghét nhất, một người vĩnh viễn không thích mình, dựa vào cái gì mà mình đi tìm cái chết vì bọn họ ? Có điều tuy lý trí của mình đã hiểu được điều đó, mình cũng không có cách nào để khống chế cái mệnh lệnh ở sâu trong tiềm thức, đó là mình chán ghét đồ tiện nhân Hứa Thu kia, mình cũng không làm thế nào được ! Có điều cậu đừng lo lắng, cha mình là ai chứ ? Hứa Trọng Tấn đó nhá ! Chỉ dậm chân một cái, thành Bắc Kinh cũng phải rung chuyển. Tuy rằng ông ấy không thích mình, nhưng dù sao mình cũng là đứa con gái duy nhất của ông ấy rồi, chắc chắn ông ấy sẽ có biện pháp. Có điều bây giờ cậu khoan hãy đi tìm cái tên Tống Dực hại dân hại nước kia, để cho anh ấy ngồi ăn năn hối lỗi một chút, tỉnh táo lại đã !”

Tôi thầm an tâm, vừa cười vừa véo miệng nàng một cái : “Coi cái miệng cậu này !”

Nàng cười, dúi đầu về phía tôi, dựa sát vào tôi. Hai cái đầu cùng kề sát vào nhau, có cảm giác khiến người ta thấy an tâm hơn nhiều.

Ban ngày muốn nhờ thuốc để ngủ vốn không dễ, lúc này tôi và Ma Lạt Năng nói chuyện câu được câu chăng, thế mà lại mơ màng ngủ. Lúc tỉnh giấc, phát hiện ông Hứa và bà Vương cùng ngồi trong phòng bệnh, tôi vô cùng xấu hổ, vội tụt khỏi giường đi giầy vào, Ma Lạt Năng cũng bị tôi đánh thức, mơ mơ màng màng gọi tôi : “Mạn Mạn ?”

“Mình đây.”

Nàng cười : “Mình vừa nằm mơ, mơ thấy hai bọn mình đi tới quán ăn đêm chơi, nhìn thấy một người con trai, trông bộ dáng giống công[1'>…” Tôi mắt lanh tay lẹ vôi vàng bịt miệng nàng lại, quay nhìn ông Hứa gượng cười : “Cháu chào bác Hứa ạ !”

Ông Hứa cũng cười : “Chào cháu.”

Vẻ tươi cười của Ma Lạt Năng lập tức biến mất, đờ đẫn nhắm hai mắt lại.

Tôi nói với Ma Lạt Năng : “Mai mình lại tới thăm cậu.” Sau đó lại chào từ biệt ông Hứa và bà Vương.

Ra khỏi phòng bệnh, tôi thấy Lục Lệ Thành và Tống Dực vẫn đang ở bên ngoài phòng bệnh. Lục Lệ Thành vừa thấy tôi, liền chỉ vào cái đồng hồ trên cổ tay : “Cô có biết cô ở trong đó bao nhiêu lâu không ?”

Tôi vừa định đáp lại, cửa phòng bệnh đã lại mở ra, ông Hứa đi ra, Lục Lệ Thành và Tống Dực lập tức đứng lên cả, Lục Lệ Thành kêu một tiếng : “Chú Hứa”, Tống Dực chỉ cúi đầu không nói năng gì cả.

Ông Hứa gật đầu với Lục Lệ Thành rồi nói với tôi : “Chúng ta tìm chỗ nào ngồi một chút, có được không ?”

Đương nhiên là tôi đáp : “Vâng ạ.”

Ông Hứa dẫn tôi và một căn phòng nhỏ cạnh phòng bệnh, ông ấy đóng cửa lại, lại rót cho tôi một chén nước : “Mới vừa rồi thấy cháu và tiểu Liên nằm chụm đầu vào nhau trên giường, tôi có một ảo giác, hình như tôi có hai đứa con gái. Nhưng trên thực tế, tiểu Thu và tiểu Liên chưa bao giờ thân thiết với nhau như vậy.”

Tôi không biết phải nói gì, chỉ đành cúi đầu uống nước.

“Tiểu Liên đã kể cho cháu nghe một chút về chuyện giữa nó và chị nó rồi chứ ?”

Tôi đáp một cách cẩn trọng : “Có kể lại một ít ạ.”

Có vẻ như ông Hứa nhìn thấu những băn khoăn trong lòng tôi, cười thản nhiên : “Trước kia tôi hay gọi tiểu Liên là Liên Sương, sau khi nó được phẫu thuật xong, tôi không còn gọi nó là “Liên Sương” nữa, có điều cả ngày nó chỉ thích đấu chọi với tôi, mà chưa từng quan tâm tới sự thay đổi này.”

Tôi thầm hiểu được chút gì đó, hỏi đầy chờ mong : “Giấu diếm Ma Lạt Năng chuyện thận cấy ghép được lấy từ Hứa Thu là chủ ý của bác sao ạ ?”

Ông ta gậ


Snack's 1967