ới cửa kiểm phiếu, hắn đột nhiên kéo tôi trở lại, hôn tôi. Tôi không quen để nội tâm của mình bại lộ trước mặt người khác, chỉ để cho hắn chạm nhẹ vào môi mình một cái, đã đẩy hắn ra. Hắn tựa như mặt trời, có thể để lộ bản thân không chút kiêng nể, tôi bị sự thẳng thắn và chói lòa của hắn hấp dẫn, có điều cũng không quen với việc hòa mình vào sự thẳng thắn và chói lòa của hắn. Tôi cũng chói lòa, có điều sự chói lòa của tôi là do tạo ra, giống như một bức tranh giành cho người khác xem. Sự chói lòa của hắn do tự nhiên mà có, là nội tâm chân thật nhất của hắn. Hắn không hiểu được sự khác biệt giữa hai chúng tôi, có điều tôi lại hoàn toàn hiểu rõ.
Đại khái New York mới là đô thị chân chính của thế giới, Manhattan, là nơi tụ tập của những kẻ giàu nhất thế giới, đồng thời cũng là nơi tụ tập của những kẻ nghèo nhất thế giới, ban ngày mọi người cùng chung hưởng hết thảy mọi thứ, có điều khi đêm xuống, mỗi ngã tư đường lại thuộc về những kẻ du cư thuộc những quốc gia khác nhau. Trên thế giới còn đô thị nào mà ánh sáng và bóng tối lại đối lập mãnh liệt như thế sao ? Tôi thích New York, tôi cảm thấy nó càng giống tôi.
Hắn ngã xuống trước người tôi trong lúc say mềm quần áo xộc xệch, đánh đổ bình hoa khiến váy tôi ẩm ướt cả. Hắn tiện tay cầm lấy những bông hoa đang rơi trên mặt đất kia tặng cho tôi, vừa cười vừa nói : “Tiểu thư, nếu như tôi có bị ngã, thì cũng chỉ bởi vì cô quá mỹ lệ.” Tất cả mọi người vừa la hét vừa cười ầm lên, chỉ có tôi và hắn là đôi tròng mắt vẫn lạnh như băng. Chỉ trong một nháy mắt, hắn và một người phụ nữ đầy kích tình trên cầu thang, trong nháy mắt kế tiếp, hắn mời tôi khiêu vũ cùng hắn, nói tôi và hắn có một đôi mắt giống màu nhau.
Hôm nay, tôi thử dùng cần sa.
Hắn khuyên tôi dùng thử cần sa và rượu mạnh cùng lúc, tôi cũng thử.
Hắn cho tôi bạch phiến, tôi từ chối. Hắn cười, sợ rồi sao ? Tôi nói với hắn, tôi đã bị địa ngục hấp dẫn, có điều vẫn chưa muốn rơi vào địa ngục. Hắn hít một chút, sau đó hôn tôi. Trong bóng đêm, chỉ có tôi và hắn, tôi cũng không cự tuyệt.
Nếu nói hắn là ánh sáng, thì hắn chính là bóng đêm. Khi hắn gọi điện cho tôi, tôi cảm thấy tôi khao khát ánh sáng, nhưng khi tôi thấy hắn cầm chén rượu đầy tao nhã, mời tôi, tôi cảm thấy tôi khao khát được cùng say mềm với hắn.
Tôi uống mấy ngụm rượu, thầm nghĩ một chút, Hứa Thu vẫn quen ẩn giấu chính bản thân mình, cho nên nhật ký của chị ta ngắn mà mơ hồ, ở mặt này có hai chữ “hắn”, một cái chỉ Tống Dực, một cái chắc hẳn chỉ cái người mà chị ta mới quen được ở New York, kẻ đã ngã trước mặt chị ta. Không biết vì cái gì, tôi đột nhiên nhớ tới người đàn ông đã hôn tay tôi. Tôi cũng không rõ lắm về cảm giác của mình, có điều ngực đau nhói lên, phải nghỉ một lát rồi mới dám xem tiếp.
Chúng tôi chia nhau một điếu cần sa, tôi hỏi hắn vì sao không dùng bạch phiến, hắn nói : “Bởi vì tôi cũng không muốn rơi vào địa ngục.” Hắn cũng hít, nhưng nghiêm khắc khống chế số lần, tuyệt không để nghiện. Hắn hôn tôi, tôi nói tôi đã có bạn trai, hắn cười như không.
Chúng tôi phát sinh quan hệ, hắn cưỡng bách, nhưng tôi cũng không nghĩ tôi là một kẻ bị cưỡng gian vô tội. Trong tận cốt tủy mỗi nữ nhân đều có những điều bị tiềm ẩn, chẳng qua hắn thỏa mãn những dục vọng tiềm tàng của tôi. Hắn kinh ngạc khi thấy tôi là xử nữ, câu trả lời của tôi dành cho hắn là một cái tát. Lần đầu tiên trong điện thoại tôi và hắn cãi nhau.
Tôi thở mạnh một hơi, đoạn văn này, phần đầu chắc là Hứa Thu và người kia, câu cuối mới là chị ta và Tống Dực.
Đi ăn cơm với khách hàng, gặp phải hắn, cả hai chúng tôi đều không nghĩ rằng có một ngày sẽ gặp nhau ở ngoài ánh sáng, chúng tôi đều vô cùng kinh ngạc trước thân phận của nhau, cùng làm bộ như gặp nhau lần đầu tiên, bắt tay nhau như những người bình thường khác.Sau khi ăn xong, lại nhận được điện thoại của hắn. Lúc tôi nói chuyện với hắn, hắn cũng đi vào thang máy, trong thang máy chỉ có hai người bọn tôi, hắn thò tay vào trong váy áo tôi. Ban trai của tôi đang ngọt ngào với tôi qua điện thoại, mà tôi lại đang thở dốc dưới bàn tay của một người đàn ông khác. Tôi biết hắn cố ý, hắn hượng thủ sự thao túng, lường gạt người khác, thật buồn là tôi cũng là một kẻ như vậy.
Số lần cãi nhau giữa tôi và hắn càng ngày càng nhiều, mỗi lần đều do tôi khiêu khích, chọc giận hắn. Mà thật đáng buồn làm sao khi tôi phát hiện ra, nguyên nhân của sự khiêu khích chỉ bởi vì tôi thấy áy náy. Tôi mà lại biết áy náy sao ? Tôi cứ ngỡ loại tình cảm này đã đã mất từ khi tôi còn nhỏ rồi chứ. Nếu nói tôi muốn tìm kiếm bóng đêm trên người hắn, mà thất vọng rồi, như vậy có lẽ tôi sẽ trở thành bóng đen lớn nhất trong cuộc đời hắn. Chẳng lẽ tôi không tìm được, thì tạo ra sao ?
Tôi nói với hắn là bạn trai tôi tới New York công tác. Hắn phá lên cười : “Cưng còn chưa vứt bỏ em trai sao ?” Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Lúc ở sân bay, trong nháy mắt nhìn thấy hắn, tim tôi bỗng mềm mại lạ kỳ, quả thực không giống như tim tôi. Chúng tôi cùng đi ăn cơm, cùng trò chuyện, cùng xem đĩa, tới tối hắn hôn lên trán tôi rồi quay lại chỗ mình ở. Hắn đối với