Khải Văn tuy không yêu Lạc Cầm nhưng luôn đối xử với cô ấy rất tốt.Hai người họ nói gì đó rồi lên xe, tôi chỉ đứng quan sát, cũng không tiện xen vào. Thời gian này tôi và Lạc Cầm ít liên lạc, có lẽ cô ấy đã gặp chuyện mà tôi không biết.– Diệp Thư, em sao thế? –Ngô Giang vỗ nhẹ lên vai tôi.Tôi lắc đầu cười.– Không có gì, em thấy người bạn thôi.Ngô Giang nhíu mày.– Bạn nào? Nam hay nữ?– Cả hai.Đến lúc này Mr.Ngô mới hài lòng đi tiếp. Thật không hiểu nổi, chuyện nhỏ như vậy mà cũng để ý, anh ấy tưởng tôi là ai chứ, có phải người đẹp quốc gia đâu mà đi khắp nơi đều thấy hoa đào.Thức ăn được dọn lên bàn, tôi gắp sườn chua ngọt cho Ngô Giang, chợt nghĩ đến một việc.– Anh có biết chuyện của công ty Phương Nam không?Lần trước tôi nhờ người thăm dò tình hình của Phương Nam rồi nói với Lạc Cầm. Công ty của nhà Khải Văn gặp chuyện cô ấy đúng là đứng ngồi không yên.– À, mấy tháng trước họ đắc tội một người có máu mặt nên công trình gặp khó khăn, suýt phá sản đúng không? Giờ thì êm rồi, không biết từ đâu họ huy động được hơn một trăm tỷ, công trình đó cũng gần hoàn thiện rồi, chắc sẽ không bị chậm tiến độ trong hợp đồng.Là ai lại dám không nể mặt “người kia” mà cho Phương Nam vay tiền? Nhà Khải Văn thoát nạn đúng là chuyện tốt nhưng không hiểu sao tôi lại linh cảm việc này có liên quan đến Lạc Cầm.Hẳn là tôi tưởng tượng quá mức rồi, cô ấy có thể làm gì chứ, một nữ hoạ sĩ bình thường, trong tay cũng không có gì đáng giá. Cho dù cô ấy muốn giúp Khải Văn đi nữa thì cũng là lực bất tòng tâm.Ăn cơm trưa xong tôi cùng Ngô Giang rời khỏi bàn đi thanh toán, một nhân viên phục vụ bê trên tay khay rượu không cẩn thận va vào tôi.– Xin lỗi chị! –Cậu nhân viên luống cuống đưa khăn sạch cho tôi.Rượu đổ lên quần áo, dính cả vào tóc khiến tôi rất khó chịu, chỉ muốn về nhà tắm rửa cho sạch.– Được rồi, không sao! –Tôi lạnh nhạt nói.Ngô Giang không nói gì, chỉ nhanh chóng cởi áo ngoài ra khoác cho tôi rồi đi lấy xe.Quần áo dính vết đỏ loang lổ của rượu vang, tóc cũng bết bát, khắp người toàn mùi rượu. Ai không biết lại tưởng tôi đi nhậu nhẹt đến nỗi rơi vào thùng rượu.Vừa vào nhà tôi vội bật bình nước nóng rồi đi tắm gội, hoàn toàn quên mất một số mối nguy hiểm mà đáng lẽ phải chú ý.Hơi nước nóng lượn lờ. Phòng tắm ngập tràn mùi thơm của sữa tắm và dầu gội. Tôi đứng dưới vòi sen, để nước ấm tẩy rửa hết mùi rượu vang.Từ phía sau, cơ thể nóng rực áp lên người tôi, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve da thịt trần trụi khiến tôi khẽ rùng mình. Khỉ thật, tôi quên khoá cửa phòng tắm!– Anh… -Tôi quay lại nhìn Ngô Giang, vừa mở miệng đã bị hôn đến không thở nổi.Cái gì gọi là khôn ba năm dại một giờ, chính là đã cẩn thận đề phòng, chỉ một chút sơ xuất liền bị sói ăn thịt.Đầu óc tôi thật sự đã bị Ngô Giang làm cho mụ mẫm. Loại chuyện này vốn dĩ tôi không có kinh nghiệm, một đêm tình kia tôi hoàn toàn chẳng nhớ được chút gì.Môi, lưỡi, ngón tay của anh ấy trượt trên cơ thể tôi, không khí đậm đặc mùi vị đàn ông. Sớm biết sẽ có ngày này, chỉ là tôi không dự đoán được lại vào hôm nay, xem ra một màn đổ rượu trong nhà hàng kia không tránh khỏi có liên quan đến Ngô Giang.Đúng là người đàn ông thủ đoạn, buổi sáng chẳng qua chỉ trêu chọc anh ấy một chút, vậy mà cũng không chịu bỏ qua.Nếu lần đó cùng với Ngô Giang… trong lúc thần trí hỗn loạn tôi đột nhiên nghĩ đến một nghi vấn từ lâu, thật là tự phục mình chết đi được.– Giang… -Tôi vừa nói vừa thở gấp, máu trong người hình như đều đang sôi lên.Tôi muốn hỏi anh ấy một đêm trong khách sạn kia chúng tôi có làm chuyện đó thật không, nhưng lời ra đến miệng không hiểu sao lại thành.– Em muốn vào phòng ngủ!Trong mắt Ngô Giang dường như có hai ngọn lửa đang bùng cháy khiến cho con ngươi màu hạt dẻ cũng trở nên sáng lấp lánh. Hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt mẫn cảm càng khiến tôi rối loạn.– Được! –Giọng nói của Ngô Giang khàn khàn đầy gợi cảm. Chỉ một thanh âm cũng khiến tôi run rẩy.Tôi ghét nhất là cả người ẩm ướt. Nhưng lần này hai chúng tôi lăn lộn trên giường, tóc ướt, người chỉ lau sơ qua bằng khăn bông, nhất định là chăn đệm đều bị ướt hết. Thần trí của tôi bắt đầu phân tán, suy nghĩ xem trong tủ còn bộ chăn ga dự phòng nào không.Cảm giác đau đớn bên dưới làm tôi tỉnh táo lại đôi chút, không nhịn được kêu lên.Đau như vậy… chẳng phải chỉ làm lần đầu tiên mới đau sao, lẽ nào lần trước chúng tôi không có gì?Tôi nhìn Ngô Giang, anh ấy cũng đang kinh ngạc nhìn tôi.– Em… là lần đầu?Vô nghĩa, lần đầu hay không chẳng phải anh rõ nhất à!– Chết tiệt, đau quá! Anh ra ngoài đi! –Tôi bắt đầu phát cáu.Cả người Ngô Giang đều cứng lại, hơi thở trở nên dồn dập. Đôi môi nhẹ nhàng hạ xuống những nụ hôn rải rác trên cơ thể tôi.Tôi hơi giãy dụa muốn đẩy Ngô Giang ra, ngược lại anh ấy bắt đầu chuyển động.– Anh… em nói là ra ngoài cơ mà!– Không được! –Ngô Giang hôn lên môi tôi, ở khoảng cách gần tôi có thể thấy mồ hôi lấm tấm trên trán anh ấy. –Bây giờ mà dừng lại thì anh điên mất!Khoái cảm xa lạ truyền đến khiến tôi không còn tâm trí đâu mà phản kháng, hoàn toàn chìm đắm trong mê loạn.Ý nghĩ duy nhất của tôi trước