Pair of Vintage Old School Fru
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326281

Bình chọn: 7.00/10/628 lượt.

ốn Ngô Giang thẳng thắn với tôi.Hai người ở bên nhau, nếu cứ cất giấu quá nhiều bí mật, không sớm thì muộn chúng cũng trở thành ngòi nổ nghi ngờ.Bữa ăn sáng diễn ra trong yên lặng, chỉ có tiếng ti vi làm bầu không khí trong phòng bớt nặng nề.Khi cả tôi và Ngô Giang đều ăn xong, tôi lấy cho anh ấy một cốc nước ấm, sau đó ngồi xuống vị trí đối diện. Ngô Giang đốt một điếu thuốc, làn khói trắng mờ mờ che phủ một phần gương mặt, giọng nói trầm khàn có vẻ xa cách.– Em muốn nói gì?Tôi không biết có phải Ngô Giang còn giận tôi chuyện hôm qua hay không, nhưng mà dù sao anh ấy cũng hưởng lợi một đêm rồi, lẽ nào vẫn chưa hài lòng, còn muốn tôi lấy thân bồi tội chắc?– Anh đừng hút thuốc nữa, không tốt cho sức khoẻ!Ngô Giang lạnh lùng nhìn tôi.– Nếu em định nói chuyện đó thì không cần đâu. Dù sao sau này em cũng không ở cạnh anh, anh sống hay chết có liên quan gì đến em.Hừ, tôi muốn nói chuyện tình cảm ngọt ngào mà, cái người đàn ông đáng ghét này, cứ phải làm tôi phun ra mấy câu khó nghe anh ấy mới hài lòng hả?– Ngô Giang, em muốn sống cùng anh, hiện tại muốn, sau này cũng muốn. Sau khi anh đi em mới cảm thấy đối với em anh rất quan trọng. Nếu anh vẫn chưa thay đổi suy nghĩ… thì…thì…Tôi đột nhiên lắp bắp, không biết phải nói gì tiếp theo. Trời ạ, đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình, lúc qua lại với Cao Phi và Nguyên Bảo đều là hai người họ mở lời, tôi chỉ gật đầu thôi.– Thì sao? –Ngô Giang dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đôi mắt nâu tràn ra những tia sáng lấp lánh.Thì… thì sao chứ, tôi mà biết thì còn ấp a ấp úng làm gì. Thật là xấu hổ, đáng lẽ ra không nên xuống nước trước mới phải.– Thôi được, xét thấy em cũng có thành ý, anh chấp nhận chịu thiệt thòi chung sống với em.Cái gì? Chung sống với tôi là chịu thiệt thòi à? Thế vì sao lúc trước đuổi mãi không đi vậy?Nói một câu trái sự thật như thế anh không sợ ăn cơm mắc nghẹn à!Hừ, lần này bỏ qua, dù sao cũng là tôi sai trước.– Nếu chúng ta ở bên nhau, em muốn thẳng thắn với anh về một số chuyện.– Anh cũng nghĩ như vậy. Anh muốn em trả lời thẳng thắn vấn đề này trước.Tôi mờ mịt không biết Ngô Giang định đề cập chuyện gì, anh ấy muốn hỏi tôi về Nguyên Bảo hay là người nhà tôi sao?– Anh hỏi đi.Ngô Giang gật đầu, nghiêm túc nói.– Hừm, cái váy ngủ đó của em thật ra cởi như thế nào?– … Anh ở phía sau em – Chương 41Chương 41 : Khoá kéo của chiếc váyNói chuyện nghiêm túc với một con sói háo sắc vốn là chuyện không tưởng. Bạn chẳng thể nào có đủ bình tĩnh trước một người lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện lột đồ của bạn.– Anh muốn ngủ giường đúng không? –Tôi cười quyến rũ.Ngô Giang mang theo vẻ nghi hoặc đánh giá tôi, khoé môi hơi động, sau cùng mỉm cười.– Nói đi, em muốn hỏi gì?Tôi suy nghĩ một lúc, muốn Ngô Giang báo cáo thành thật thì có lẽ tôi nên làm gương trước.– Em sẽ nói trước. Trước khi bị đuổi ra khỏi nhà không xu dính túi thì em là tiểu thư nhà giàu. Mẹ em mất khi em mười bảy tuổi, bố em lấy vợ kế và có hai đứa con trai riêng xấp xỉ tuổi em. Em và ông ta không còn liên hệ gì nữa. Cách đây không lâu bà ngoại em đã qua đời. Người nhà em hiện giờ chỉ còn một bà mợ và hai đứa em họ, tất nhiên là họ cũng không ưa em lắm nên ít liên lạc. Chồng trước của em… anh ấy đã qua đời rồi nên không nhất thiết phải nhắc đến. Lý do ly hôn của bọn em thì nói thật là cho đến giờ em cũng không biết nữa. Năm nay em hai mươi bảy tuổi, không có con riêng, chỉ là luật sư quèn ở văn phòng luật, tiền lương không thấp, giả như anh thất nghiệp thì em cũng có thể bao nuôi anh. Giờ anh nói chuyện của anh đi.Hai mươi bảy năm cuộc đời của tôi có thể tóm lược đơn giản như thế, tôi kể nó một cách bình thản nhưng giọng nói vẫn không nén được sự run rẩy.Có rất nhiều vết thương cứ tưởng đã đóng vảy biến thành sẹo nhưng chỉ cần động đến liền nứt vỡ đau đớn.Đến chết tôi cũng không quên gương mặt thản nhiên của bố tôi khi cảnh sát báo tin mẹ tôi chết đuối. Những gì ông ta đã nói với tôi khi ở trong bệnh viện, những việc bẩn thỉu mà Trương Huệ Lan đã làm với tôi…Ngô Giang im lặng nhìn tôi, trong lúc tôi thất thần thì vòng tay ấm áp của Ngô Giang bao bọc tôi. Mùi sữa tắm nhàn nhạt từ cơ thể anh ấy không hiểu sao lại khiến tôi hơi mê muội.– Những chuyện em không muốn thì đừng nhắc lại! –Giọng nói dịu dàng mang theo vài phần an ủi khiến mắt tôi hơi ẩm ướt.Khỉ thật, từ ngày sống chung với Ngô Giang chẳng hiểu sao tôi rất dễ khóc, lẽ nào bị sóng điện của người ngoài hành tinh gây biến chứng ở tuyến lệ?– Chuyện của gia đình anh chắc em cũng biết không ít. Về phần hôn nhân, vợ trước của anh là Phan Ý An, cô ấy là mối tình đầu của anh thời trung học. Anh cùng Ý An ly hôn vì hôn nhân của bọn anh không thể tiếp tục, mỗi người đều muốn có cuộc sống riêng. Đứa bé ở với cô ấy.Tôi tựa đầu vào ngực Ngô Giang, cảm thấy lý do ly hôn của anh ấy và vợ trước thật sự rất mơ hồ. Hôn nhân làm sao không thể tiếp tục? Bởi vì tính cách không hợp, hay là mỗi bên đều có người trong lòng, đồng sàng dị mộng?– Diệp Thư, em còn muốn biết gì nữa?Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Ngô Giang, nghiêm túc nói.– Đâu mới là con người thật c