Snack's 1967
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326725

Bình chọn: 9.5.00/10/672 lượt.

i nhà anh liên lạc với em thì nhất định không được đồng ý gặp mặt, tốt nhất là em hãy báo cho Ưng Long, cậu ấy sẽ biết phải làm thế nào.Trước khi quyết định ở cạnh Ngô Giang tôi đã lường trước tình huống này, chỉ là khi nó xảy đến thì vẫn không tránh được bất ngờ.Ưng Long…Nói vậyRichard trong miệng cô gái ở toà biệt thự hẳn là Ngô Giang.– Em hiểu rồi, anh cứ yên tâm. Em sẽ không có chuyện gì đâu!Ngô Giang vùi đầu vào cổ tôi, trầm giọng nói.– Trong lúc anh không có mặt em đừng làm chuyện ngốc nghếch được chứ?– Em có thể làm chuyện ngốc gì? Anh lo lắng thái quá rồi đấy.Bầu không khí trong phòng đột nhiên rơi vào trầm mặc, chỉ có tiếng hít thở của chúng tôi. Sau một lúc Ngô Giang mới đứng thẳng, nâng khuôn mặt tôi đối diện với anh ấy.– Vết sẹo trên người em từ đâu mà có, anh không hỏi không có nghĩa là anh không biết. Nếu lúc đó anh có mặt ở thành phố H thì không bao giờ anh để em làm thế. Ông ta không đáng để em hy sinh cơ thể mình.Tôi né tránh ánh mắt của Ngô Giang nhưng gương mặt lại bị anh ấy giữ chặt.– Hứa với anh, nếu có chuyện quan trọng phải báo cho anh, giả sử em không gặp được anh thì phải tìm Ưng Long, không được tự ý quyết định!Tôi không phải người thích làm những việc thiệt hại cho bản thân. Nếu không phải bị bố tôi và Trương Huệ Lan ép buộc thì không bao giờ tôi hiến gan cho ông ta.Ngô Giang có lẽ chỉ thấy sự việc qua cái vỏ bên ngoài, nếu anh ấy biết lý do thật sự bên trong…Thôi, dù sao đây cũng là chuyện giữa tôi và bố tôi, Ngô Giang đã có đủ phiền não rồi, cứ để anh ấy tập trung giải quyết rắc rối với nhà họ Ngô trước.– Khi nào anh đi?– Sáng mai.– Gấp thế sao?– Ừ, nếu chậm hơn thì e là người không nên đến sẽ đến, như thế càng khó xử.Tôi thật sự không vui, chẳng có người phụ nữ nào muốn để người mình yêu đi tới một nơi xa xôi mà mình không biết rõ. Hơn nữa ở đó còn một Phan Ý An đang nhăm nhe người đàn ông của tôi.Từ sau khi tôi tỏ thái độ Ngô Giang cũng không lịch sự mà tiếp chuyện cô ta nữa, vừa nghe máy liền nói tôi rất bận rồi tắt. Thế mà cô ta không bỏ cuộc, tối nào cũng gọi, tinh thần hăng hái đến mức làm tôi khâm phục.– Khi nào anh về?– Anh không biết, có thể mất hai tháng hoặc lâu hơn.Hay thật, sáng mai lập tức đi, ngày về thì không biết. Nghe cứ như chuyện thời xưa vợ tiễn chồng ra mặt trận ấy.Tôi vòng tay ôm Ngô Giang, ủ rũ không nói.Dự cảm của tôi không tốt lắm, tôi cảm thấy nếu lần này anh ấy đi thì sẽ có chuyện rất nghiêm trọng xảy ra.– Anh đừng đi được không? –Không hiểu sao tôi tự nhiên lại đề ra yêu cầu ngốc nghếch như vậy.Ngô Giang mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.– Anh nhất định sẽ sớm quay lại, em chỉ cần ngoan ngoãn ở nhà chờ anh là được.Không ngoan ngoãn ở nhà thì tôi có thể chạy đi đâu cơ chứ!Tôi buồn bực thở dài, chỉ còn một buổi tối nay, biết vậy tôi đã về nhà sớm, không ở văn phòng suy nghĩ việc của Cao Phi và Thuỵ Du làm gì.– Diệp Thư, tối nay chúng ta đi xem phim được chứ?Tôi ngạc nhiên nhìn Ngô Giang.Anh ấy rủ tôi đi xem phim?– Anh chắc chứ?Còn một buổi tối mà anh ấy lại muốn phung phí thời gian ở rạp chiếu phim.– Ừ, anh nghe nói cùng nhau xem phim là một trong những việc mà các đôi yêu nhau nhất định phải làm.Chúng tôi chưa bao giờ cùng đến rạp chiếu phim cả.Tôi đã từng đi xem phim với Cao Phi, rồi Nguyên Bảo… mà thôi, sau đó đều chia tay cả, chẳng muốn nghĩ đến nữa.Kể ra thì cũng hiếm khi Ngô Giang có ý tưởng trong sáng vào buổi tối, đúng là nên hoan nghênh. Anh ở phía sau em – Chương 45Chương 45 : Nếu anh không quay lại, em sẽ quên anhRạp chiếu phim buổi tối rất đông người, tôi nhìn trái nhìn phải thấy toàn các cặp tình nhân tay trong tay vô cùng thân thiết, hầu hết bọn họ đều khá trẻ. Những người ở tầm tuổi tôi và Ngô Giang không nhiều lắm, nếu có thì thường sẽ dẫn theo một, hai đứa nhóc.Tôi đột nhiên hơi ghen tỵ. Nếu cuộc sống của tôi không có nhiều biến cố như vậy thì giờ này hẳn là tôi cũng có một đứa con, có thể cùng chồng và con tới rạp xem phim thiếu nhi.– Em muốn xem phim gì? –Ngô Giang cầm vài tờ giới thiệu đưa cho tôi.Toàn là phim kinh dị, Mr.Ngô đúng là có sở thích tao nhã. Tôi đọc lướt qua phần giới thiệu rồi quyết định chọn phim Hình nhân liễu gai.Nói thật là phim không hấp dẫn lắm, tôi mới xem được một phần ba đã bắt đầu gà gật. Ngô Giang bên cạnh thì vẫn chăm chú theo dõi, ánh sáng yếu ớt trong rạp chỉ đủ để tôi nhìn thấy hai hàng lông mày của anh ấy đang nhăn lại.Ban đầu tôi cũng muốn giữ hình tượng người phụ nữ thanh lịch, chẳng gì thì đây cũng là buổi xem phim đầu tiên của chúng tôi, nhưng mà ý tưởng đó không duy trì được lâu, không biết là từ lúc nào, tôi nhớ láng máng hình như là nhân vật chính đang đi tìm đứa con gái mất tích trên đảo thì tôi dựa luôn vào vai Ngô Giang ngủ một mạch đến khi hết phim.Đèn trong rạp bật sáng, tiếng chào tạm biệt từ loa phát ra tôi mới giật mình tỉnh dậy.– Em ngủ ngon chứ? –Ngô Giang cười cười hỏi tôi.Tôi ngượng ngùng cúi đầu.– Không thể trách em được, tại phim chán quá! Thế mà anh cũng cố xem hết được.– Anh thấy em ngủ ngon nên không nỡ đánh thức. Ngủ rồi càng tốt, như thế ban đêm sẽ