Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326824

Bình chọn: 8.5.00/10/682 lượt.

ủa anh? Có lúc anh lạnh lùng đến đáng sợ, có lúc lại giống như một người hoàn toàn khác. Đôi khi em cứ như lạc vào một màn sương mù, rõ ràng là khi chúng ta mới gặp lại anh khiến cho em cảm giác một người đàn ông lạnh lùng thành thục, nói anh ba mươi tư cũng không sai. Nhưng từ lúc anh bước chân vào căn nhà này thì anh lại thay đổi, dường như em vừa chớp mắt một cái anh đã biến thành Ngô Giang của bảy năm trước.Ngô Giang nhíu mày hỏi tôi.– Anh của bảy năm trước như thế nào?– Mặt dày, biến thái, trẻ con, tư tưởng quái dị.Sắc mặt của Ngô Giang bắt đầu sa sầm.– Thế khi chúng ta gặp lại?– Mặt dày hơn, biến thái hơn, thêm tính háo sắc, lạnh lùng, bá đạo. Cả người sặc mùi nguy hiểm.Ngô Giang hừ lạnh, tức giận cắn lên cổ tôi.– Anh bây giờ khiến em sợ, cố gắng để giống như trước em lại không hài lòng. Em muốn anh phải thế nào?Tôi sững sờ nhìn anh ấy.Quả nhiên là Ngô Giang cố tình. Ngay từ đầu Ngô Giang đã nhận ra tôi sợ anh ấy cho nên mới thay đổi cách cư xử. Với cá tính của Mr.Ngô hiện giờ nếu muốn ngủ giường, muốn ở lại thì ai có thể ngăn được chứ, chỉ là anh ấy chiều theo ý tôi.– Nói đi, sao anh lại thay đổi lớn như vậy? Trước đây anh hay cười, cũng không lạnh lùng bá đạo như bây giờ.Người đàn ông vui vẻ phóng khoáng, rực rỡ như ánh nắng mặt trời của bảy năm trước đã cách tôi rất xa. Tôi muốn kéo anh ấy trở lại, không phải là giả vờ mà thật sự trở lại, tôi muốn thấy đôi mắt nâu óng ánh như mật ong dưới ánh sáng ấy tràn ngập ý cười.– Trước đây anh tốt vậy sao? Nhưng có tốt đến đâu vẫn không giữ nổi em.Tim tôi khẽ nhói lên.– Anh không bá đạo, để cho em lựa chọn, kết quả thế nào? Em đã nhận lời lấy người khác. Diệp Thư, nếu anh còn là Ngô Giang của bảy năm trước thì anh sẽ đánh mất rất nhiều thứ. Nếu anh không mạnh hơn, không thủ đoạn hơn… thì ngay cả cuộc đời mình anh cũng không thể quyết định được chứ đừng nói đến bảo vệ em. –Ngô Giang dừng lại nhìn tôi. Ánh mắt trống trải tang thương khiến cho ngực tôi cũng quặn thắt khó chịu. –Em có thể sợ anh nhưng không thể nghi ngờ tình cảm của anh. Cho dù anh thay đổi thì ở nơi này… -Ngô Giang cầm tay tôi đặt lên vị trí trái tim anh ấy. -…vẫn luôn có hình bóng của em.Tôi chưa bao giờ là một người phụ nữ có ước vọng to lớn, chỉ muốn một cuộc sống đơn giản, hy vọng gặp được một người đàn ông thật lòng tốt với mình, có thể đi cùng mình đến hết đoạn đường còn lại. Khi có mưa thì cùng nhau trú, lúc lạnh giá có người sưởi ấm cùng, khi đau đớn khổ sở có một bờ vai để dựa vào, không cần một mình liếm láp vết thương.Bỏ lỡ nhiều năm, chỉ cần dừng lại một chút anh ấy đã từ phía sau tiến đến bên cạnh. Tôi có lẽ đã không còn đủ sức đem hết trái tim mà yêu một người, nhưng dũng khí để bước tiếp cùng anh ấy thì vẫn còn.Tôi chủ động hôn lên môi Ngô Giang.– Anh muốn ngủ giường đúng không?Ngô Giang hơi ngạc nhiên quan sát tôi.– Câu trả lời của anh làm em hài lòng?Tôi gật đầu, cười cười.– Em rất hài lòng. Bây giờ chúng ta đi mua thêm một cái giường kê trong phòng sách cho anh ngủ ở đó.– Em…Người nào đó mặt lạnh tới mức sắp đóng băng được cả nước. Tôi không nhịn được bật cười, nhỏm dậy khỏi ghế, trước khi đi còn cố tình cúi người ghé sát vào tai Ngô Giang khiêu khích.– Thật ra khoá kéo của cái váy được giấu ở đường diềm hoa trước ngực, nếu lúc đấy tay anh trượt lên trên một chút chắc chắn sẽ sờ thấy.Trước khi bị móng vuốt sói tóm được tôi vội chạy biến về phòng rồi khoá cửa trong.– Diệp Thư, em mở cửa ra! –Ngô Giang tức giận gõ cửa phòng.Tôi lấy một bộ quần áo trong tủ ra thay, mặc kệ ngài Cáo ở ngoài đen mặt. Hừ, chiếm nhà tôi thì dễ, muốn ăn tôi mới khó! Anh ở phía sau em – Chương 42Chương 42 : Trong khách sạn không có gìKhiêu khích khiến người ta tức điên lên rồi nghênh ngang bỏ đi thật sự là rất thích. Bình thường toàn Ngô Giang bắt nạt tôi, cuối cùng tôi cũng trả đũa được một lần.Mr. Ngô vô cùng không vui lái xe chở tôi đến cửa hàng nội thất. Suốt cả đường đi đều giở bộ mặt đen như than ra, đúng là bụng dạ nhỏ mọn.Ngô Giang xem qua cả chục mẫu giường, hàng trong nước rồi nhập khẩu đủ cả. Sau cùng chẳng hiểu sao anh ấy lại chọn một chiếc giường king size. Căn phòng sách của tôi diện tích hơi nhỏ, vì ngay từ đầu đã định sẽ lấy nó làm phòng để làm việc nên tôi mua giá sách khá lớn.Tôi kéo tay Ngô Giang, nói khẽ.– Lấy một chiếc bình thường thôi, anh lấy loại to thế này không kê vừa đâu!Ngô Giang thản nhiên nhìn tôi.– Không sao, nhất định là vừa.Thanh toán xong hai chúng tôi trở về nhà, cửa hàng nội thất hẹn sẽ giao hàng vào buổi chiều. Ngô Giang hình như nghĩ ra chủ ý gì đó, sắc mặt tươi tỉnh hơn hẳn lúc đi.Xe dừng lại trước một nhà hàng, chỗ này tôi và Ngô Giang đã từng tới ăn một lần, thức ăn khá ngon. Trong lúc chờ Ngô Giang đi đỗ xe tôi nhìn thấy Lạc Cầm và Khải Văn đi từ trong nhà hàng ra, Khải Văn đi rất nhanh, ánh mắt lạnh lùng. Còn Lạc Cầm chạy theo phía sau anh ta, lúc đến gần cô ấy đưa tay ra chạm vào khuỷu tay Khải Văn liền bị anh ta thô bạo hất ra.Tôi quen Lạc Cầm và Khải Văn đã lâu, chưa bao giờ tôi thấy Khải Văn dùng thái độ này với Lạc Cầm. Bọn họ chơi rất thân,


XtGem Forum catalog