Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326353

Bình chọn: 9.5.00/10/635 lượt.

i để là cô bạn gái sắp cưới thủ tiêu anh chồng đẹp trai để cướp tài sản, một luật sư vô tình dính vào rắc rối, vì không để quyền lợi của mình bị ảnh hưởng, Tỉnh Thành sẽ tham gia vào việc điều tra và vén bức màn sự thật.Một lô những bí mật dần xuất hiện, những màn đuổi bắt nguy hiểm, trò chơi cân não… những yếu tố quan trọng để tạo nên một cuốn tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn.Nhân vật chính là Tỉnh Thành, nhân vật phản diện là Thuỵ Du, Cao Phi sẽ đóng vai trò làm nạn nhân.Chỉ còn thiếu cái tên truyện, nên đặt là gì nhỉ?Hừm, tôi nghĩ tựa đề là “Sự ra đi của chủ tịch Gián” xem chừng không tệ, nhưng mà như thế không làm nổi bật nội dung tác phẩm. Haiz… vấn đề này khó đây!– Không thể hiểu nổi, Cao Phi nghĩ cái quái gì mà lại uỷ quyền cho Thuỵ Du rồi biến mất cơ chứ. Tôi đã cố ngăn cô ta ký mấy cái hợp đồng điên rồ mà cô ta còn muốn đẩy tôi đi. Người đàn bà đó có chỉ số thông minh và khả năng kinh doanh tỷ lệ nghịch với vẻ ngoài của cô ta. –Tỉnh Thành căm giận rít lên. –Rồi cô ta sẽ phá bung bét tất cả mọi thứ!Tôi phải cố kiềm chế để không cười ra tiếng. Nói thật là Cao Phi và Thuỵ Du thế nào tôi chẳng quan tâm, nhưng mà chứng kiến điệu bộ của Tỉnh Thành thì chắc Thuỵ Du đã làm ra chuyện cực kì ngu ngốc.Một trong những biệt tài của kẻ ngốc là làm cho người thông minh phải nổi khùng.Tỉnh Thành trầm tĩnh như thế mà cũng bị chọc đến điên lên, điều đó chứng tỏ tài năng của Thuỵ Du đã đạt tới một cảnh giới siêu phàm.– Diệp Thư, cô cứ nghĩ kĩ lại giúp tôi. Nếu cô biết chỗ nào đó mà Cao Phi có thể đến thì nói cho tôi biết. Tôi đã tìm anh ta suốt nửa tháng nay mà không có thông tin gì.Tôi gật đầu với Tỉnh Thành, mặc dù trong bụng chắc mẩm là chẳng có nổi tin tức gì cho anh ta. Hiểu biết của tôi về Cao Phi khéo còn ít hơn vài chục lần so với Tỉnh Thành.Chuyện này cũng lạ thật, Cao Phi sao có thể tự nhiên bỏ lại công ty anh ta mất bao nhiêu công sức tạo dựng rồi biến mất? Điều đáng nói hơn ở đây là anh ta còn uỷ quyền điều hành công ty cho thảm hoạ toán học Thuỵ Du.Nếu tôi không nhầm thì Thuỵ Du lay lắt khổ sở lắm mới đạt nổi năm phẩy môn toán thời phổ thông, hơn nữa cô ta học thiết kế trang sức, hoàn toàn không có kiến thức chuyên ngành về việc quản lý doanh nghiệp, tôi không nghĩ một người ngay cả tính toán còn không chuẩn lại có thể điều hành Đại Trị.– Cao Phi vắng mặt từ bao giờ anh biết không?– Tôi nghĩ… chắc phải gần tám tháng rồi.Đùa sao? Tám tháng? Vậy mà bây giờ Tỉnh Thành mới nói ra, khả năng kiềm chế và giữ bí mật của anh ta rất xứng đáng gia nhập Cục tình báo quốc gia đấy.Nếu suy nghĩ một cách nghiêm túc thì khả năng có một vụ án li kì ở đây là hoàn toàn không thể. Bố của Cao Phi là Bộ trưởng Cao Vũ, mẹ anh ta cũng là người rất có tiếng tăm, quan hệ lại rộng. Nếu Cao Phi thật sự có chuyện bất trắc thì lẽ nào hai người đó không có động tĩnh gì? Anh ta biến mất lâu như thế, chỉ cần bố anh ta búng một ngón tay là lực lượng cảnh sát điều tra sẽ lật tung cả đất nước lên tìm, cho nên chắc chắn Cao Phi không thể mất tích được, không khéo anh ta đã chán cảnh bon chen giành giật ở đời nên quyết định vào chùa đi tu, vì thế mà không có tin tức.Đấy là tôi suy đoán như thế, còn thật ra thế nào thì tôi cũng chịu.– Anh thử liên lạc với bà Hoàng Uyên xem, hoặc là Bộ trưởng Cao Vũ, hai người họ nhất định sẽ biết Cao Phi ở đâu.Vợ chồng bộ trưởng Cao Vũ đã ly hôn nhiều năm, Cao Phi sống với mẹ anh ta nhưng nghe nói ông Cao Vũ rất quan tâm con trai nên tình cảm giữa bố con họ cũng khá tốt. Tỉnh Thành ném cho tôi ánh mắt “cô làm như tôi không biết chuyện đó ấy”.– Bà Hoàng Uyên bây giờ còn đang bận giải quyết mớ rắc rối mà hai cô con gái cưng của bà ta gây ra. Ông Cao Vũ thì càng tuyệt hơn, gần đây ông ta và Thuỵ Du rất hay đi cùng nhau, muốn người ta không suy nghĩ mờ ám cũng khó. Tôi liên lạc với ông ta thì toàn bị từ chối.Tôi đột nhiên có chút thương cảm với Cao Phi, xem ra anh ta thật sự bị gia đình bỏ rơi rồi.Nhưng mà giữa ông Cao Vũ và Thuỵ Du có mờ ám sao được, tôi thấy đây rõ ràng là tin vịt, chẳng có cơ sở nào cả. Cứ cho là Thuỵ Du có lòng muốn làm mẹ kế của Cao Phi thì Bộ trưởng Cao lẽ nào cũng lú lẫn đến mức không quan tâm thân phận địa vị của mình, muốn nắm tay cô ta đi tới chân trời hạnh phúc?Vô lý, không thể tin được!Vì chuyện của Cao Phi và Thuỵ Du mà tôi mất bao nhiêu là nơ ron thần kinh để suy nghĩ.Về đến nhà tôi ngạc nhiên nhìn thấy xe của Ngô Giang đã đỗ sẵn dưới sân. Lạ thật, dạo này anh ấy rất bận, gần như toàn tám giờ tối mới về đến nhà, hôm nay tự nhiên lại về sớm.Tôi nhẹ nhàng bước chân vào nhà, cố gắng không phát ra tiếng động, định làm Ngô Giang giật mình.Không ngờ người giật mình lại là tôi. Ngô Giang đang thu xếp quần áo vào valy, cả hộ chiếu và một số đồ dùng khác.– Anh định đi đâu? –Tôi đứng ở cửa phòng nhìn Ngô Giang.Ngô Giang dừng động tác, im lặng một lúc rồi thở dài.Anh ấy đi về phía tôi, đưa tay kéo tôi vào ngực mình.– Diệp Thư, anh phải về Mỹ gấp để giải quyết một số việc… Cứ kéo dài mãi cũng không được. Ý An đang làm mọi việc phức tạp hơn. Em ở lại thành phố H phải cẩn thận, nếu có ngườ


XtGem Forum catalog