80s toys - Atari. I still have
Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325851

Bình chọn: 8.5.00/10/585 lượt.

uả thực giống con thỏ nhỏ,“Nghe nói nhi tử của năm vị ngự y đều kế thừa sự nghiệp của cha, đối với y học đều có hứng thú, không bằng liền truyền tiến cung, dạy trẫm một ít y lý(lý thuyết y học) đi.”

Biết rõ đây là uy hiếp, năm vị ngự y không ai dám mở miệng cự tuyệt.

Chỉ có thể run rẩy nghe theo.

“Thần cẩn tôn chỉ dụ!”

——————————————

Phủ Mẫn Hách Vương gia.

Người nằm trên chiếc giường cẩm thạch vốn nên ngủ say mộng đẹp đột nhiên mở mi mắt, nhìn thân ảnh xanh biếc đứng ở bên giường, có chút không vui nhíu mi.

“Vương gia, người tỉnh.” Nàng cầm khăn tay nhẹ nhàng giúp hắn chà lau mồ hôi trên mặt, trong mắt ẩn ẩn để lộ ra ý muốn thân thiết, động tác trên tay cũng ôn nhu vạn phần. ( S : Hách ca , cô này hợp với ca nha … Hách : Ta không cần *đẩy đẩy*)

Nhìn tròng mắt màu bạc, Mẫn Hách Vương gia một tay bắt lấy cổ tay nàng, thô lỗ đẩy ra.

“Ngươi tới làm gì! Nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, cẩn thận bị Phù Vân Khâu Trạch phát hiện.”

Mạc Thanh cầm cổ tay bị hắn niết hồng(nắm chặt đến đỏ hồng), quay đầu, thấy kim bách điệp trường bào đặt trên ghế, mặt trên vẫn loang lổ vết máu.

“Hoàng phi tỉnh.” Nàng thản nhiên nói.

Khẽ giật mình, hắn đứng dậy khoác chiếc áo tơ tằm có thêu bông hoa tường vi, đi đến ghế vểnh chân lên ngồi, đôi mắt như hồ nước vừa sâu vừa lạnh.

“Không ngờ nàng chưa có chết,” Trấn định ngữ khí nghe không ra là vui hay giận, hắn lời nói xoay chuyển,“Bất quá cũng không cần ngươi tự mình đến báo tin đi? Mạc Thanh, đừng quên thân phận hiện tại của ngươi, không thích hợp ra vào phủ của bổn vương.”

“Vâng” Khuôn mặt thân thiết đột nhiên không còn biểu tình, nàng nhún nhẹ thân,“Nô tỳ ghi nhớ lời Vương gia dạy bảo, nô tỳ cáo lui.” Nói xong, người hơi nhảy lên trên,quỷ mị biến mất vào không trung.

Lưu lại người này quả thật không phải sai lầm, hắn uống một ngụm trà, để kệ hương vị hoa nhài lan rộng phía đầu lưỡi, nổi lên một trận tê dại.

Một hình ảnh ngắn ngủi hiện lên trong đầu, hắn nhắm mắt lại.

Giấc mơ vừa rồi, là chuyện gì xảy ra? Khinh Âm…… Chính là Khinh Âm ngày ấy nghe được trong đình hoa sen sao?

Hay liền ngay cả mộng, cũng bị người khác thao túng? Nhưng để làm được như vậy thì phải có nội lực cường đại làm hậu thuẫn, người này, thật sự lợi hại thế sao?

Nam thành…… Đúng,trong mơ cũng là nam thành.

Có lẽ, nên phái người đi thăm dò điều tra mới được.

Sắc mặt thay đổi, nhìn đến kim bách điệp trường bào trên ghế ngày hôm ấy mặc, hắn tùy tay cầm ném lên không trung.

Một đoàn hỏa diễm đột nhiên như gió đem quần áo cắn nuốt…… Đốt cháy không còn dấu vết tàn dư.

Chương 25: Sắc tức là không

Ở đỉnh long quân điện,trong đêm khuya, hai thân ảnh một vàng một đen thiết lập kết giới yên lặng đứng cạnh nhau.

“Phải không?” Nghe được tin tức của Mộc Hiệp, Phù Vân Khâu Trạch mắt trầm xuống,lông mày nhịn không được run rẩy, tựa như bị vạn con độc xà cắn mà lộ ra vẻ mặt thống khổ, thở sâu, rồi vân đạm phong khinh cười cười,“Vậy đánh bọn họ mất trí nhớ đi, lưu lại cũng chỉ là thống khổ.”

Mộc Hiệp muốn nói lại thôi, cuối cùng gật gật đầu, chân sau điểm một cái, nhảy vào giữa bầu trời đêm.

Đánh tan kết giới, thân ảnh màu vàng đạp tường nhảy xuống, đang miên man suy nghĩ hắn vẫn chưa chú ý tới một bóng hình xanh biếc vừa vặn đi ngang qua,mạnh mẽ va chạm .

“Đau!” Tiểu Thanh sờ cái gáy nằm trên mặt đất, thân thể bên trên người ép lên khiến nàng không thể động đậy.

Phù Vân Khâu Trạch hai tay hướng trước ngực nàng chống đỡ, không tốn sức đứng lên, vỗ vỗ tro bụi trên người, nghe được thanh âm này, mới biết được chính mình đụng vào là người chứ không phải đồ vật.

“Hoàng phi có uống thuốc đúng giờ không?” Hắn lạnh lùng đứng, nhìn nàng thong thả bò dậy.(S : Em ghét con này , lần sau… anh đè chết đi … Y Y tỷ : cô nói cái gì *lườm*)

“Bẩm Hoàng Thượng, hoàng phi đã uống xong, đang chờ Hoàng Thượng trở về nghỉ ngơi.” Nhịn đau, Tiểu Thanh cúi thấp người, trên mặt ửng hồng một mảnh, lại mang tia tức giận.

Hừ một tiếng, hắn gật gật đầu, trực tiếp xoay người vào điện.

Đại cung nữ đứng ở chỗ tối bụm cười đi ra, khóe mắt liếc Tiểu Thanh chật vật.

“Ăn trộm gà bất thành, Hoàng Thượng đâu đơn giản bị ngươi mê hoặc như vậy.”

Sắc mặt xanh trắng, Tiểu Thanh không đáp lời của ả, chỉ là không nghĩ tới Phù Vân Khâu Trạch ý chí kiên định như thế, chính mình vô ích cho hắn chiếm tiện nghi rồi.

Bất quá, đêm nay, mục đích của nàng cũng không phải cái này, mà là, hắn cùng Mộc Hiệp ở phía trên đỉnh điện nói gì đó.

Dù có ngân mắt có thể nhìn thấu hết thảy pháp thuật, nhưng bọn họ đứng quá xa,nàng sợ bị phát giác nên không dám tới gần, chỉ có thể dựa vào miệng Phù Vân Khâu Trạch mấp máy để phân biệt, đại khái nhìn ra hai chữ,“Trí nhớ”.

“Còn chưa nghỉ ngơi?” Phù Vân Khâu Trạch đợi cung nữ giúp hắn đem long bào trên người cởi bỏ, cẩn thận nằm xuống mép giường. ( S : chị thật vô tình , đêm anh rơi xuống