gia và hoàng phi, hai người ở chính điện mặt đối mặt.
“Hoàng Thượng……” Thoáng lo lắng, Mộc Hiệp nhớ rõ tình cảnh bảy năm trước , nếu không phải hắn chế trụ Mẫn Hách Vương gia, hoàng phi chỉ sợ đã muốn mất mạng, này đối một cái hài đồng bảy tuổi mà nói,quả là thứ hồi ức kinh sợ.
Phù Vân Khâu Trạch nhíu lông mày, đôi mắt màu tím bình tĩnh như thường nhìn về phía thân ảnh hồng nhạt trong điện.
“Nàng quyết định, không còn cách nào khác, trẫm tin nàng.”
Cầm long bính thủ gấp khúc chặt lại, thâm kháp long lân, gân xanh trên tay thỉnh thoảng co rúm lại.(?????)
Mẫn Hách Vương gia khóe miệng thoáng giơ lên, biểu tình khinh thường không thể nghi ngờ, đôi mắt đen như mực híp lại, bắn thẳng ra quang mang giống như hàn băng ngàn năm sâu vạn trượng dưới vực, lãnh triệt nội tâm.
“Bắt đầu.” Cúi người ở bên tai nàng, đôi môi mấp máy, hắn lại đứng thẳng lưng, lui đằng sau mười bước.
Ánh mắt trầm xuống, Y Y hai tay giống như cánh bướm mềm nhẹ kích động vài cái,xung quanh hai người sinh ra một viên cầu(quả cầu , =.= nên xem nhiều phim TQ sẽ dễ tưởng tượng) màu sắc rực rỡ, ánh sáng bảy màu lưu động, đem thân hình hai người bao lại, người bên ngoài có thể nhìn nhưng không thể nghe….
“Chút tài mọn,” Mẫn Hách nghiêng đầu nhìn về phía Phù Vân Khâu Trạch trên long tòa, ánh mắt lộ ra ý khiêu khích,“Bất quá, ngươi vẫn là sẽ chết ở trong này, dù chỉ là một trò chơi của bọn dân đen, ngươi cũng sẽ chết không có chỗ chôn.”
Thản nhiên cùng Vương gia La Phu quốc liếc nhau, hoàng Thục phi nhìn Mẫn Hách ánh mắt mang theo thưởng thức, đứa nhỏ này, thật sự càng ngày càng giống cha hắn, không chỉ khuôn mặt tuấn mỹ, mà còn tâm ngoan thủ lạt(bụng dạ nham hiểm), quả thực có phong phạm(khí phách) vương giả.
Y Y mười ngón nhướng lên, tóc dài nhẹ nhàng rũ xuống, không bị lời hắn nói ảnh hưởng, mặt mày nàng lúc này vẫn ôn nhu ý cười giống như đối thủ trước mặt vô hại với nàng.
“Mẫn Hách Vương gia, bảy năm trước, là dựa theo ngoạn pháp của ngươi, tự nhiên là ngươi thắng,” Nàng lấy ra mười lọn tóc dài, chậm rãi buộc ở đầu ngón tay xanh nhạt,“Hôm nay, là dựa theo ngoạn pháp của ta, ngươi cho rằng ngươi còn có cơ hội thắng sao?”
Giương mắt, nhìn Mẫn Hách Vương gia ánh mắt khinh bỉ như cũ, Y Y đạp từng bước lên phía trước, dòng nước lưu chuyển ( cv là thủy đồng lưu tô).
Mọi người trong chính điện hô hấp trầm xuống, lẳng lặng nhìn động thái bên trong, ngọn nến trong điện “Đùng” một tiếng , phát ra một cỗ hương vị làm người ta ghê tởm.
Ánh nến lay động, thân ảnh của nàng dần dần kéo dài, kéo dài…… Quỷ mị …
Chương 28: Ma thuật gia truyền
Trong phút chốc, Mẫn Hách tâm nhảy lên một cái, khuôn mặt nàng nhỏ nhắn sáng rọi quang mang, vì sao lại quen thuộc như thế?
“Khinh Âm ca ca……” Thanh âm mềm nhẹ thở dài như có như không.
Hình cầu nhiều màu sắc vẫn như cũ xoay quanh, người đứng bên ngoài chỉ có thể nhìn rõ ràng ngón tay Y Y không biết vì sao quanh quẩn, bộ dáng cùng Mẫn Hách Vương gia trò chuyện với nhau rất vui, đôi mắt chưa từng nháy qua lần nào.
Nhưng vì sao vẻ mặt Mẫn Hách vương gia đột nhiên trầm xuống, trừng mắt cười lạnh?
“Ảnh Tử thuật?” Hoàn hồn, rũ mi mắt, hắn nhìn vào vòng bảo vệ dưới chân nàng, hai chân không di dời một phân, mặc dù là đem hết khí lực, cũng không thay đổi.
Hảo một cái tiên phát chế nhân(đánh một đòn phủ đầu), hai người so đấu hết sức, ai ra tay trước sẽ chiếm thượng phong, khống chế được người kia.
Bất quá…..
“Thật đáng tiếc , tiên phát chế nhân của ngươi lại chậm một bước.” Đôi mắt đen híp lại, một tay nắm chặt, chém ra một quyền vào không trung.
Trong khối hình cầu , khí thể lật chuyển, giống bị một cỗ lưu ba vô danh tác động, chuyển thành một đoàn khí lửa nóng, mạnh như vũ bão nhằm hướng bụng nàng.
Y Y mi vừa nhíu, cắn chặt răng, không có sử dụng phòng ngự gì, tùy ý cỗ cường đại khí thể này hoành hướng lại đây, hung hăng đánh vào chính mình.
“Hoàng phi!” Mộc Hiệp đang định lên phía trước, bị tay Phù Vân Khâu Trạch giữ chặt.
Vừa rồi ánh mắt Mẫn Hách khiêu khích hắn không phải không có nhìn đến, bên trong trận âm mưu quỷ kế này, Y Y mới là mục tiêu của bọn họ.
Một nửa quân quyền trong tay Mẫn Hách? Ly rượu trên bàn nhỏ giọt, đôi mắt màu tím lung lung khoác lên một tầng sắc thái mê ly, tuy là không bằng binh quyền trên tay hoàng Thục phi,bất quá tích thiểu thành đại , ít đạo lý này hắn vẫn là hiểu được , nếu thua……
Y Y…… Tính mạng khó giữ được!
“Đừng quên buổi sáng hôm nay trẫm đã nói gì với ngươi.”
Mộc Hiệp tức khắc bình tĩnh, đi đến bên cạnh Tiểu Thanh, không tiếng động đứng thẳng.
“Phốc!” Kiên trì không lui ra phía sau một bước, cúi nhẹ nửa thân hình, dưới chân của nàng là một mảnh đỏ tươi, giống như đóa mẫu đơn kiều diễm nở rộ bên trong thanh sơn, tư thái đón dương quang xinh đẹp nhất.
Khó trách hắn vừa rồi cúi người ở bên tai mình nói chuyện, nguyên lai ngay từ đầu hắn đã ngầm ra tay! Y Y cười khổ lấy ta