pacman, rainbows, and roller s
Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325832

Bình chọn: 7.00/10/583 lượt.

n Nhi tặng cho ngươi, hôm nay là ngày vui của bọn ta, nếu ngươi là đến uống rượu mừng , chúng ta hoan nghênh, nhưng nếu ngươi là đến cướp tân nương , thực xin lỗi, mời đi ra ngoài!” Dùng một ngón tay chỉ, thanh âm theo đó cũng trầm xuống vài phần.

“Vì Ngân Nhi, ngươi ngay cả tánh mạng gia quyến cũng không để ý sao?” Hắn duỗi cánh tay, ngón trỏ bắn ra.

Mười tên lính ngoài hành lang liền chỉnh tề chạy vào, chỉ nghe một trận tiếng vang xui xẻo ầm ầm, phóng mắt nhìn lại, vô luận là giấy chữ hỉ dán trên cửa sổ hay tấm rèm đỏ treo trên cao,tất cả đều bị kéo xuống vứt bỏ , thỉnh thoảng lại bị quân lính chạy tới chạy tui đạp lên , để lại rất nhiều dấu chân.

“Ngươi cho là như thế liền có thể uy hiếp ta,nếu vậy ngươi nhầm rồi,ta tuyệt đối sẽ không buông Ngân Nhi.” Kiên nghị thẳng lưng, Viêm Hi ánh mắt sáng quắc, không chỗ nào sợ hãi nhìn Khinh Âm hiện tại đang thập phần xa lạ.

Khinh Âm chưa nói một câu, khuôn mặt mỉm cười dẫn thuộc hạ đi ra đại đường, binh lính chờ đợi bên ngoài cũng theo hàng, thẳng tắp đi tới chỗ kiệu hoa đỏ thắm.

Không tốt! Thầm kêu một tiếng hỏng bét, Viêm Hi bay nhanh ra ngoài, nhưng vẫn là đã muộn một bước.

“Tân nương mời ra kiệu.” Rèm kiệu được vén lên.

Nghe được hỉ nương(người săn sóc dâu) gọi, Ngân Nhi sắc mặt thẹn thùng khom người đứng lên, hỉ khăn trùm đầu khiến nàng thấy không rõ mọi chuyện trước mặt, chợt thấy một bàn tay to đưa lại gần, tưởng Viêm Hi, nàng cười yếu ớt đưa tay đặt vào.

Bước ra khỏi cửa kiệu, nàng nhíu mi, trực tiếp rút tay nhỏ bé về, đem hỉ khăn hất ra, vẻ mặt giận dữ.

“Ai dám giả mạo tân lang!”

Người này tay to mà thô ráp, da thịt hơi mạch sắc (có màu lạ ='>'>'>), không giống Viêm Hi mười ngón thanh tú tịnh bạch, non mềm. ( S : Đúng là đồ thư sinh)

“Khinh Âm!” Ngân Nhi không thể tin nhìn nam tử đứng trước mặt một thân chiến bào cao ngất, kinh hô ra tiếng, dung nhan dục hỉ thoáng nhìn hỉ nương bên trái cửa kiệu bị thanh đao đặt trên cổ đột nhiên ngẩn ra, hỉ khăn trong tay chậm rãi rơi xuống đất ” Đây là có chuyện gì?”

“Nghênh đón tân nương hồi tướng quân phủ!” Mười năm không gặp, liếc thấy nàng so với dĩ vãng càng thêm xinh đẹp, Khinh Âm gợn khóe miệng, tay giơ lên trực tiếp hạ lệnh.

Không đợi Ngân Nhi phản ứng, thân thủ đã bao lại đem nàng ôm vào lòng nhảy lên ngựa.

“Cung nghênh tân nương hồi tướng quân phủ!” Bọn lính cùng kêu hô, vài vị binh lính đi trước mở đường.

“Chậm đã!” Một đạo thân ảnh đỏ thẫm chạy ra chặn ở giữa đường, vươn song chưởng ngăn đường đi của chiến mã,“Đem Ngân Nhi trả lại cho ta!”

Câu môi cười lạnh, Khinh Âm nhìn về phía lão già tóc bạc trắng bên trong đám người ẩn nấp, lão già tuân lệnh đi ra, mười ngón nắm chặt, thuật chú trong miệng không ngừng dao động.

“Viêm Hi, ngươi thật đúng là cố chấp như trước,bây giờ ngươi chỉ có thể chọn, một là Ngân Nhi, hai là gia đình ngươi?”

Ngực căng thẳng, Viêm Hi kinh ngạc nhìn ông cụ, một trận nổi da gà tự da đầu dựng lên, đó là người của bộ tộc chú thuật nam thành nằm ở phía nam, cách kinh thành ba trăm km(tự dưng ta quên mất đơn vị đo thời xưa =.=), tuy là rất ít nhìn thấy bộ tộc chú thuật, nhưng vẫn là có nghe nói, bọn họ chỉ cần lợi dụng vài câu chú ngữ đơn giản là có thể vô hình giết người ( giết mà k biết cách giết là gì), người chết vô cùng thê thảm.

“Diệt!” Lão già quát lớn một tiếng,“Oành, oành, oành!” thanh âm thân thể rõ ràng lọt vào tai.

“A!” Người hai bên đường đều sợ hãi như nhìn thấy ma quỷ, thất kinh thét chói tai chạy trốn, tiếng va chạm đạp lên nhau không dứt bên tai.

Viêm Hi cứng ngắc nghiêng đầu, Cửa lớn Viêm phủ vốn bừng bừng vui vẻ nay thành một biển máu, đội ngũ đón dâu trăm người toàn bộ ngã xuống đất, trước ngực là một đóa tường vi nở rộ, máu tươi tuôn trào, đón gió lắc lư, trừ bỏ lão thái gia bình yên vô sự, mẫu thân hắn, muội muội, biểu cô, cho đến hạ nhân, toàn bộ đều biến thành một khối thi thể lạnh như băng, phần da thịt trên ngực khẽ nứt , hở ra một đóa tường vi chậm rãi nở rộ, mẫu thân thậm chí sợ hãi chết không nhắm mắt!

“Ngươi chỉ còn lại một người thân cuối cùng, ta hỏi lại ngươi, ngươi là chọn Ngân Nhi, hay ….?” Phảng phất phong khinh vân đạm, Khinh Âm cúi đầu thấy Ngân Nhi đang nhìn lén thảm cảnh Viêm gia qua khuỷu tay, nàng che miệng khó khăn nuốt nước bọt, sắc mặt trắng bệch, hai mắt ngập nước.

“Viêm Hi, không cần……” Trong giây lát, Ngân Nhi hô to ra tiếng, trong miệng tràn ra tơ máu, đúng là so với màu nhuộm còn muốn đỏ tươi bắt mắt hơn.

Chương 23: Tỉnh mộng

Trong điện Long quân một mảnh yên tĩnh, trừ bỏ cung nữ bưng nước ấm cước bộ bận rộn, không ai dám nói đôi câu vài lời, chỉ nhìn hoàng phi không chút huyết sắc nằm trên long sàng mà kinh ngạc ngẩn người, thỉnh thoảng vụng trộm nhìn Hoàng Thượng mấy ngày nay mặt lạnh như sương băng, ngay cả năm vị Thái y cực nhọc ba ngày cả ngày lẫn đêm hầu hạ trước mặt, không