Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325864

Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.

i so với Mẫn Hách Vương gia càng sâu, đứng lên đem rượu uống cạn.

“Hoàng Thượng.”

Vương gia La Phu quốc cầm chén rượu cước bộ đi tới, hai mắt tựa hồ có chút mập mờ.

“Nghe nói hoàng phi là phượng phúc quý quốc, không chỉ điềm mỹ bên ngoài, ngày thường lại thông tuệ(thông minh), hôm nay vừa thấy, quả thật là thiên tư quốc sắc( sắc nước hương trời), qua vài năm nữa, nhất định là khuynh quốc khuynh thành, chính là, thần thực muốn xem xem hoàng phi có phải trí tuệ như lời đồn không để còn về dạy dỗ con dân, người La Phu quốc kính ngưỡng hoàng phi đã lâu, nói vậy hoàng phi sẽ không từ chối đi?”

Đến đây! Y Y ôn nhu cười, cúi đầu tựa như thẹn thùng, bất quá ở trong đầu đang ân cần hỏi thăm tám đời tổ tông nhà hắn chục lần.

“Không biết Vương gia muốn như thế nào thử bản phi?” Tránh không khỏi, chỉ có thể cứng rắn lên .

Nhẹ nhàng ngẩng đầu, gặp phải Mẫn Hách ánh mắt tà cười, nàng cắn chặt răng, miệng vết thương trên ngực tựa hồ hơi hơi vỡ ra, ẩn ẩn truyền đến từng trận đau đớn.

“Này……” Vương gia La Phu quốc làm bộ mê man nhìn về phía Mẫn Hách Vương gia, ly tán trong mắt bắn ra một tia tinh quang,“Nghe Mẫn Hách Vương gia có thể văn có thể võ,vả lại tháng trước lại tự mình đến La Phu quốc bái phỏng, không ít quan liêu dân chúng đều biết Vương gia năng lực sâu sắc bội phục, nếu Vương gia ra chủ ý, thực không còn gì tốt hơn.”

“Bổn vương là Vương gia Lạc Tang quốc, như vậy, không tốt lắm đâu?” Mẫn Hách chỉ giả từ chối, quang mang trong hai mắt không thể giấu diếm, khóe miệng mỉm cười, đuôi mắt giống như vô tình liếc Y Y một cái,“Không bằng như vậy, một khi hoàng phi thắng, quân quyền trong tay ta một nửa giao cho Hoàng Thượng, như thế nào?” Dùng khẩu khí đạm mạc, giống như đang thương lượng vài món hàng hóa, trong lời nói hương vị châm chọc nồng đậm cay mũi.

Một nửa quân quyền? Khó trách Phù Vân Khâu Trạch hôm nay nhất định phải mang nàng tham dự , cho dù miệng vết thương trên người nàng còn chưa hoàn toàn khỏi hẳn.

Trong lòng âm lãnh cười, Y Y nổi lên bộ dáng hung hãn của tiểu hài tử.

“Thỉnh Vương gia ra chủ ý.” Ngay tại đêm nay,nàng kết thúc sự yếu ớt để hắn biết một chút, chính mình không còn là con cừu nhỏ chờ bị ăn thịt nữa.

Phù Vân Khâu Trạch nâng mày, bị trấn định trên khuôn mặt nàng rung động, mày liễu khinh dương như thanh phong, đôi mắt quét một tầng tinh mang, tựa như ngôi sao trên nền trời đêm, thỉnh thoảng tỏa ra ánh sáng rực rỡ,gương mặt tái nhợt cũng có huyết sắc nhè nhẹ.

Đây … là Y Y của hắn sao? Tổng cảm thấy, “Nàng” đã có chút phong thái.

Cúi đầu, đưa rượu vào miệng, hướng Mộc Hiệp bên người nháy mắt, lại tiếp tục dường như không có việc gì để tay lên chỗ vịn, nhàn nhã vui vẻ xem kịch .

Chương 27: Tiếp tục trò chơi của bảy năm trước

hăm chăm nói chuyện, uống rượu hàn huyên, khi nghe đến tiếng trống(cái này bản convert là tiếng ngựa gì gì ý), chợt không khí trầm lặng, tiêu điểm chú ý là Vương gia cùng hoàng phi đứng trên điện, những người đứng ngoài xem diễn có sắc mặt lo lắng , có âm thâm cười lạnh .

Thờ ơ xem kịch , âm thầm cười lạnh , vô luận là ai thắng, chỉ cần không liên luỵ chính mình là được.

Âm thầm cười lạnh.Người trong triều không ai không biết Mẫn Hách Vương gia sớm muốn cướp ngôi vị hoàng đế, trên mặt tuy rằng bình thản, nhưng là ngầm hạ thủ, nếu ra chiêu quá khó khăn hoàng phi không thể đáp lại, sẽ làm Lạc Tang mất mặt trước La Phu quốc, nhưng nếu muốn ra đơn giản, e là không thể!

Âm thâm cười lạnh . Có bộ dáng tọa sơn quan hổ đấu, trai cò tranh chấp, ngư ông đắc lợi.

“Hoàng phi tuổi còn nhỏ, thần cũng không thể ra thử thách quá khó,” Mẫn Hách làm bộ tự hỏi , mi phong giương lên,“Liền ra hai cái đi.”

Hai cái? Nếu là Vương gia cùng hoàng phi đối đề, tốt nhất là tam cục hai thắng, từ xưa đến nay, lại có chuyện hai lần đã định thắng thua sao? Nếu không phải Vương gia quá mức tự tin…… Dưới điện là một mảnh yên tĩnh.

“Ván đầu tiên , đối mặt không chớp mắt,” Mẫn Hách thấy mẫu hậu nhìn qua ánh mắt khó hiểu, câu môi cười nhẹ .”Mọi người đừng khinh thường trò chơi dân gian này, trong đó không chỉ cần tập trung tinh thần, nếu muốn nghĩ cách làm cho đối phương nháy mắt trước, cũng chính là nhất tâm nhị dụng, không đơn giản đâu.”

Hắn, còn nhớ rõ bảy năm trước nàng đã chơi trò này với hắn?

Y Y cúi đầu, nhìn dung nhan lạnh như băng của mình phản chiếu trong chén rượu, ngọc nhan hơi tái nhợt bóng loáng sáng ngời, hai mắt mơ hồ mang theo tia trào phúng.

Hắn,còn muốn vẽ lên mặt nàng mấy đao nữa? Đáng tiếc, lần trước không có lưu lại vết sẹo cho hắn thưởng thức, thật sự là đáng tiếc .

“Kia liền bắt đầu đi.” Không hỏi hắn ván thứ hai là gì, Y Y cất bước đi xuống long giai ( thang rồng), cạp váy hồng nhạt bách điệp âm trên người có điểm chút kim phấn, theo bộ pháp của nàng mà tinh tế đong đưa, giống như bên trong mây đen có ngôi sao ẩn náu.

Mẫn Hách Vương