có khởi sắc,cũng không dám phát ngôn.
Mộc Hiệp hai tay căng thẳng, đi đến trước mặt hoàng thượng.
“Thần, khẩn cầu Hoàng Thượng trước nghỉ tạm một thời gian, nếu không, chờ hoàng phi tỉnh lại, chỉ sợ Hoàng Thượng sẽ ngã bệnh.”
Ngày hôm qua là ngày sinh của hoàng thượng, bất quá trong cung không người nào dám can đảm treo đèn lồng, cũng không có nghi thức chúc mừng, thật là so với dĩ vãng càng thêm im lặng.
“Trẫm là thiên tử, như thế nào có thể ngã bệnh?” Phù Vân Khâu Trạch nhắm mắt lại, có vẻ mỏi mệt không chịu nổi,“Thái hoàng Thái Hậu nói qua, Y Y là phượng phúc, chỉ cần qua mười tuổi, liền bình yên vô sự, nàng có phải hay không giả bộ ngủ? Mỗi ngày trèo tường cũng nên mệt mỏi đi.”
Nguyên bản là một câu đùa giỡn, nhưng nói ra từ miệng hắn khiến những người xung quanh đều cảm thấy chua xót trong lòng.
Ngay cả Mộc Hiệp mỗi ngày nhìn hoàng phi lớn lên, hốc mắt không khỏi đỏ đỏ, xoay người đi ra cửa không nói gì, đứng thẳng vững như đá.
“Hoàng, Hoàng Thượng……” lão Thái y tay châm cứu run lên, chậm chạp nói, bốn vị Thái y sắc mặt quái dị, còn có một tia vui mừng.
“Sao?” Trầm thấp âm điệu, Phù Vân Khâu Trạch ngay cả mí mắt cũng không chớp.
Đã qua ba ngày, tất cả Thái y đều thúc thủ vô sách,tuy nhiên ai cũng sợ bị chặt đầu, muốn xin chút ân huệ sao?
“Hoàng phi đắm chìm trong mộng hình như đã thức tỉnh.”
Đột nhiên mở bừng mắt, đôi mắt màu tím bắn ra tia sáng kỳ dị, long bào khẽ vung, hắn lao vào phía mép giường, Mộc Hiệp cũng khẩn trương theo sau .
Sắc mặt nàng vẫn tái nhợt như tờ giấy, bất đồng là, hơi thở mỏng manh không giống mấy ngày hôm trước không hề sinh khí, trên mặt nàng toát ra vài giọt mồ hôi, lông mi thật dài thỉnh thoảng chớp chớp hai cái, đôi môi nứt nẻ nhếch lên.
Phù Vân Khâu Trạch cúi thấp đầu lắng nghe.
“Khinh Âm đừng, đừng…… thật nhiều máu……”
Khinh Âm?! Đôi mắt màu tím hiện lên kinh ngạc, hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng.
“Mộc Hiệp, điều tra thế nào rồi?”
“Bẩm Hoàng Thượng,” Mộc Hiệp cả kinh, thiếu chút nữa quên đại sự,“Tiểu Thanh sau khi tỉnh lại nói làm nàng một bước tiến đình đã bất tỉnh nhân sự, ngay cả thân ảnh thích khách cũng không có thấy.”
Phù Vân Khâu Trạch trầm mặc đi đến trước cái bàn kim đàn mộc, cầm lấy mặt trên chén trà,“Binh!” Đột nhiên ném vụn, sắc mặt trở nên u ám.
“Tiếp tục nói!”
Năm vị Thái y đứng ở trước giường, không biết là nên lui ra ngoài hay tiếp tục châm cứu, người người chớ đều kinh hãi đến run mật, chỉ sợ đi ra ngoài, hoàng phi có chuyện không hay xảy ra, cũng không phải mất cái đầu của chính mình, chỉ sợ liên luỵ cửu tộc mà thôi, nghĩ đến cái này, liền quyết tâm tiếp tục châm cứu.
Thấy Hoàng Thượng vẫn chưa cho người trong điện lui ra, Mộc Hiệp đành bẩm báo.
“Thần có hỏi qua thị vệ đứng gác khu vực này, buổi trưa hôm đó,chỉ có Mẫn Hách Vương gia từng tiến vào, mà sau đó không thấy đi ra ngoài.”
Lại là hắn! Phù Vân Khâu Trạch trên trán gân xanh nổi lên, đang định phát tác giận dữ, một tiếng kêu sợ hãi khiến cho hắn đột nhiên xoay người.
“Đừng! Đừng giết người!”
Y Y ngồi bắn dậy,đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, dược thảo trên miệng vết thương tung ra, làm thục y màu trắng nhiễm máu, như bông hoa mai hồng đỏ tươi ướt át.
“Y Y!” Phù Vân Khâu Trạch vui sướng chạy vọt qua, vừa định hỏi nàng cảm giác thấy thế nào, nhưng nàng lại thốt ra một câu làm chết hết cả nhiệt tình của hắn.
Chương 24: Tâm tình không ổn
Cái đó , ngươi cho người làm chút điểm tâm đi, ta đói bụng……” Nói xong, nàng mềm nhũn ngã xuống long sàng.
Tay duỗi trong không trung,Khâu Trạch xấu hổ không biết là nên buông xuống hay nên nắm lấy thiên hạ nằm trên giường nâng lên hung hăng mắng một chút ( S : Hớ hớ , không ôm được mỹ nhân …), Phù Vân Khâu Trạch cắn răng, thôi được,nàng là người mang bệnh , hắn không thèm so đo với nàng lần này.
“Khụ,” Lão Thái y quay đầu chuyển hướng nơi khác, nhịn xuống trận cười dữ dội xúc động,“Hoàng Thượng, nếu hoàng phi đã tỉnh, khụ.., chúng lão thần cũng nên lui xuống, đã qua thời kỳ nguy hiểm, chỉ cần tĩnh dưỡng nhiều một chút liền khỏi hẳn, thần cũng sẽ đúng giờ cùng bốn vị Thái y đến đây xem chẩn, mong Hoàng Thượng yên tâm.”
Tay áo có hình rồng khẽ vung, hắn điểm nhẹ mũi chân.
Được sự cho phép,các Thái y thu thập đồ châm cứu, mới bước ra một bước, phía sau lập tức truyền đến tiếng động âm lãnh, rồi đột nhiên cứng đờ bất động.
“Lời nói vừa rồi của Mộc Hiệp các ngươi nghe thấy nếu để người ngoài biết, ta sẽ chém đầu cửu tộc nhà các ngươi.”
“Vâng,chúng thần cẩn tôn thánh dụ.” Vội vàng xoay người cung kính, trên trán các Thái y không khỏi toát ra mồ hôi lạnh, gần vua như gần cọp, việc này từ xưa đến nay ai cũng hiểu, thân là Thái y, lại càng phải thủ đương kỳ trùng(đứng mũi chịu sào).
“Còn có,” Phù Vân Khâu Trạch đột nhiên dùng phương thức nói đứt quãng , nhìn bọn họ bộ dáng thất kinh, q
