pacman, rainbows, and roller s
Tình Yêu Bang Chủ

Tình Yêu Bang Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322794

Bình chọn: 10.00/10/279 lượt.

át trái tim nhỏ bé của Gui…Một tình yêu vốn rất đẹp giờ chỉ còn lại thế này sao? Phải chay hai năm-một thời gian không quá dài nhưng đủ để lòng người đổi thay ?

*Gui-gượng cười* Thứ mấy gì chứ, xin lỗi nhé! Tôi chẳng có vinh hạnh được làm bạn gái của anh ta đâu! –nhìn Bu- Tạm biệt!

Gui cố nói hai chữ “tạm biệt” với Bu khi những giọt nước mắt đã lăn dài trên má, cô cố gắng bỏ chạy để không nhìn thấy họ thêm một lần nào nữa…

“Chúa ơi! Xin người hãy ban cho con một phép màu….để con quên đi người ấy, dù chỉ là một giây phúc mà thôi….liệu có được hay không ?”

--------------------------

Kết thúc hoài niệm'>

*Tài xế-lo lắng*Tiểu thư! Cô làm sao thế ?

*Gui-giục* À..tôi không sao! Chúng ta đi thôi!

*Tài xế* Vâng!

Chiếc xe nhanh chóng phóng đi trong màn đêm…gió đông đêm nay dường như lạnh hơn bao giờ hết…lạnh buốt ở trong tim…

-----------

Sau một hồi đi bộ [phải đi một đoạn mới đến cửa chính đấy =__="'>, cuối cùng nó cũng đến cửa chính.

Trước mặt nó bây giờ là một căn biệt thự nguy nga, lộng lẫy như lại đầy sát khí...cộng thêm có cái gì đó rất u ám...

*Satomi-khoái chí* Oh My God! Đẹp như tòa nhà trong phim ..kinh dị í! =__=

- Cô là Satomi-người hầu mới có phải không ?- Một ông già độ gần 70 bước ra đón nó, tuy đã già nhưng vẫn còn rất nhanh nhẹn.

*Satomi* Vâng! Cho hỏi ông là…

- Tôi là Tayon, quản gia của tòa nhà này! Đi theo tôi!-ông già lạnh lùng nói, điều này càng khiến nó nghĩ đến hắn.

Tòa nhà được thắp đèn một cách rực rỡ nhưng khắp nơi vẫn tràn đầy sự âm u không thể tả. Điều đặc biệt là nhìn đâu cũng có thể thấy các tên “lính canh” như thời trung cổ vậy, khiến con bé cảm thấy như là mình đang bị áp giải như một tên tôi phạm. Ngay khi vừa đến đại sảnh của tòa nhà, nó đã nghe bọn nữ hầu xì xào bàn tán, ánh mắt vẫn không quên nhìn về phía nó [nói xấu chẳng có nghệ thuật gì cả=__=”'>, cứ y như lũ “nữ quái” ở trường. Nhưng thật ra điều mà nó cảm thấy khó chịu nhất chính là tên chủ nhân của tòa nhà này, hắn đang ngồi chễm chệ trên ghế và nói một cách “huyên huyên”…

“Nhìn góc độ này trông hắn cũng không tệ!”-Nó nghĩ thầm trong đầu rồi chăm chú nhìn hắn với khuôn mặt “ngố” cực kì, dường như ai kia cũng linh cảm rằng có ai đó đang nghĩ về mình, hắn tặng cho nó một cái nhìn…liếc xéo.

Ngồi đối diện hắn là một tên nhìn khá là tay anh chị: cái đọc trọc "thong lóc" được "tô điểm" thêm cái hình xăm ngay trên trán, chưa kể là cách ăn mặc trái ngược với tuổi tác-một lão già quá niên mà như một con "tắc kè bông". Các tên "lính" của hắn cũng "xì trum" không kém, nhìn y hệt dân hiphop chính hiệu. Và rồi như cảm nhận được có kẻ đang săm soi mình rất kĩ, ông cất lời:

-Calvin! Con bé này là ai thế ?-ông già nhìn nó một cách cua cú.

-Là oshin mới của tôi!-Cal nói một cách lạnh lùng về nó, nhưng đôi mắt vẫn đăm đắm nhìn về phía lão già, khiến nó cảm thấy tức tối:

"Trông mắt hắn mình chẳng có kí-lô nào hay sao ? Đồ tảng băng đáng ghét!"

-Tayon! Ông hãy sắp xếp chỗ ở và công việc cho cô ta đi!-Hắn nhâm nhi tách trà, ánh mắt vẫn không buồng nhìn nó.

-Vâng thưa cậu chủ!-Ông quản gia "lễ phép" cúi chào và cũng bắt nó làm y như thế...điều đương nhiên là dùng vũ lực ép nó rồi, nghĩ đến món nợ, con bé đầy hạ mình cúi đầu trước hắn-"Grrrừ"

Sau khi nó đi khỏi, ông già lại tiếp chuyện:

-Chà! Con bé này trông cũng khá xinh đấy! Cậu nhường cho tôi đi, có được không ?-Ông già hút điếu xì gà, cười một cách nham nhở.

-Với địa vị hiện giờ của ông, muốn bao nhiêu cô gái xinh đẹp hơn cô ta mà không được! hơn nữa, cô ta đã là oshin của tôi rồi!

-Cậu đúng là chẳng "kính lão" gì cả!..(lắc đầu)

-Nói vào vấn đề chính đi, bang chủ Hắc Long Bang!

-Đúng là Calvin! Chẳng biết nói đùa là gì cả!

----------------

Không gian trùng xuống, bao phủ lấy ngôi biệt thự những mưu mô đầy toan tính, những ý đồ đen tối, những thủ đoạn dơ bẩn vì để đạt được mục đích...Có lẽ nó sẽ không bao giờ biết được rằng, mình đang hiện diện trong ngôi biệt thự của một ông trùm chính hiệu..và dường như, mọi thứ chỉ là mới bắt đầu mà thôi...

-----------

Trong khi đó, quản gia Ta-Yon đưa nói đến một căn phòng bài trí khá đơn giản, cứ y như là một nhà tù-vỏn vẹn một tủ, một giường...

*Quản gia Tayon* Đây là phòng của cô, căn phòng thứ 68!

*Satomi* Cảm ơn ông, quản gia Tayon!

*Quản gia Tayon* Không có gì! Mà có vài điều tôi muốn nói với cô!

*Satomi* Vâng! Ông cứ nói đi ạ!

*Quản gia Tayon* Thứ nhất: ngoài giờ học, cô sẽ làm việc ở đây theo sự hướng dẫn của bà Kim, ngày

mai bà ta sẽ chỉ cho cô làm những gì! Thứ hai-ngoài phòng cô , những nơi công cộng như đại sảnh,phòng ăn cho người hầu...thì những nơi khác không phận sự miễn vào. Thứ ba: dù tò mò hay là bất cứ việc gì, cô không được bén mảng đến căn phòng số 3, nếu không tôi cũng không bảo đảm tính mạng cho cô! RÕ CHƯA ????

*Satomi-sợ* Vaaaaaâng...-Nó đáp rồi cúi chào kho ông đi khỏi, lần này con bé có cảm giác hơi sợ và chút gì đó tò mò...

.......

*Satomi* Thật ra ở đây còn giấu bao nhiêu là bí mật ? Thôi kệ, cũng chẳng liên quan gì đến mình!- Nó kéo chăn trùm người lại, cố gắng để không suy nghĩ thêm về