XtGem Forum catalog
Tình Yêu Bang Chủ

Tình Yêu Bang Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322901

Bình chọn: 8.5.00/10/290 lượt.

ện rõ chữ “quê” >

*Calvin* Cô tưởng tôi định giết cô à ? Như thế thì còn quá sớm đấy!-Hắn dựa vào gốc cây với vẻ mặt đầy thách thức và trước đôi mắt đang liếc xéo của nó…Rồi khuôn mặt nó bỗng tái dần…tái dần…khi trông thấy nội dung của bộ hồ sơ mình cầm trên tay, nó chẳng còn tin vào mắt mình được nữa:

Ngày x tháng y năm z

----

ĐƠN KIỆN

Ông Calvin Chen…kiện bà Satomi Ishihara …như sao:

Bà đã làm hỏng chiếc áo nhãn hiệu ***n mới nhất đang thịnh hành ở Anh trị giá 55*** USD, tương ứng với….tiền Đài Loan……….

*Satomi-tuôn một tràng* 55***USD ????? Làm sao tôi trả nổi ? Anh…điên à ? Chỉ có một cái áo thôi làm gì đắt dữ vậy ? Sao không giết người luôn đi ? hơn nữa…đó là tai nạn mà…

*Calvin* Cái áo đó là do tôi đã thắng trong cuộc đấu giá ở Anh, do nhà thiết kế nổi tiếng nhất nước Anh làm ra, 3 năm chỉ được một thành phẩm, giờ thì đã bị cô…

*Satomi* Nhưng tui chỉ làm rách có một chút, nếu sửa lại cũng không tồi mà! Hơn nữa, anh cũng cắt tóc tui rồi còn gì ?

*Calvin* Vô dụng thôi! Tôi không bao giờ mặc áo đã sửa lại cả! Có rất nhiều người trên sân bay có thể làm chứng. Cô nghĩ tóc cô và áo tôi cái nào đáng giá hơn hả ? Cô nghĩ mình có thể thắng được à ? Hơn nữa, nếu tôi đâm đơn kiện, thì cuộc đời cô coi như chấm hết!

*Satomi-đuối lý* Được rồi! Thật ra anh muốn gì ?

*Calvin* Thông minh lắm! Không hổ danh là thủ khoa trường cấp 3 Osaka! Được rồi, coi như tôi “từ bi” một lần. Nếu cô chịu làm OSHIN cho tôi trong vòng một năm, tôi sẽ bỏ qua khỏan nợ của cô.

*Satomi-ngạc nhiên* Cái gì ? OSHIN á ?

*Calvin* Phải! Thế nào ? đồng ý hay là không ? (giơ điện thoại hăm dọa)

*Satomi-van nài* Được rồi! Tôi đồng ý! …Nhưng tôi có điều kiện…(nghiêm túc)

*Calvin-thản nhiên châm điếu thuốc* Cô cứ nói đi!

*Satomi* Thứ nhất: Trong giờ học, anh không được bắt tôi phải làm việc!

*Calvin* OK

*Satomi* Thứ hai: tôi chỉ làm những công việc chân chính như lau nhà, rửa chén…không được sai tôi làm các công việc…bậy bạ như..XXX (đỏ mặt)

*Calvin* Chuyện này cô khỏi phải lo! Tôi không có hứng thú với trẻ con ! Giờ thì ký vào giấy.. “bán thân” đi!

*Satomi-quạu* Anh…được! Kí thì kí!

Hắn thản nhiên rút một bộ hồ sơ khác ra. Satomi chẳng biết làm gì ngoài việc gửi số phận của mình vào tờ giấy “bán thân” mỏng manh kia.

Từ giờ trở đi, cuộc sống ở đài Loan của nó đã giở sang trang mới, một cuộc sống lâm vào tình trạng…Bỗng dưng..mang nợ!

*Calvin* Được rồi! tối nay đúng 19h00 , cô phải có mặt tại nhà tôi! Không được trễ một giây, nếu không hợp đồng coi như chấm dứt!

*Satomi-quạu* Đúng là ép người quá đáng! Nhưng làm sao tôi biết nhà anh chứ ?

*Calvin* Cứ nói với Gui! Nó sẽ đưa cô đi! Để tiện cho việc tôi sai bảo, cô cứ ở nhà tôi…(khựng lại)…căn phòng dành cho OSHIN!

*Satomi-lè lưỡi* Được rồi! Tối nay tôi sẽ đến! Satomi này nói là sẽ giữ lời!

Vừa dứt lời, nó vội bỏ chạy mà không quên nhìn hắn với đôi mắt hình viên đạn… Để lại ai kia tự lẩm bẩm một mình, với tâm trạng đầy vui sướng:

-Xúi quẩy à! Dù cho có dùng bất cứ thủ đọan gì, anh cũng sẽ không để em rời xa anh một lần nữa!





Mọi cách thể hiện tình yêu trên đời điều khác nhau….

Nhưng tình yêu chân thật thì chỉ có một…

Bạn có tin điều đó không ????...

Buổi tối tại biệt thự nhà họ Chen.

*Gui-lo lắng* Satomi à! Mình thật là lo cho bồ lắm! Hay là…mình sẽ xin phép anh Calvin, cùng lại oshin với bồ nha!

*Satomi* Không cần đâu! Mình vẫn OK mà!

Nó bước ra khỏi xe, không quên bye bye con bạn. Còn về phần Gui, con bé cũng mang tâm trạng hỗn loạn không kém khi trải qua cuộc đối thoại hồi chiều…

[ quay lại một chút về Bu và Gui…

-----------

Sau khi lôi con bé ra khỏi “chiến trường” đến một nơi khá là yên tĩnh, không đầy sát khí cũng không thể cho là lãng mạn-phía sau nhà kho =__=”, lúc này anh chàng mới buông Gui ra:

*Bu-dò xét* Nói thật đi! “Thưa tiểu thư” Gui cao quý! Ngọn gió nào đưa cô đến Đài Loan vậy ?

Bu chống hay tay của anh vào tường để “nạn nhân” Gui không thể trốn thoát khỏi “song sắt” kiên cố, mà anh chàng tạo ra [tay Bu đấy ạ =__=”'>, rồi áp sát mặt mình về phía Gui, điều này đối với con bé còn tệ hơn là tra tấn nữa…Trong tình huống “họa vô đơn chí”, Gui đành ngoan ngoãn trả lời…

*Gui-lảng tránh mắt Bu* Chỉ là tôi muốn về quê hương mình, như vậy được chưa ?

Biết Gui không dám nhìn thẳng vào mình, anh chàng liền nói khẽ vào tay nó:

*Bu-cười đểu* Cô biết không ? Khi con gái không dám nhìn thẳng vào mắt mình thì thằng con trai nào mà không nghĩ rằng…cô ta muốn người khác hôn mình ?

*Gui-quay sang* Không phải vậy đâu, tôi…

Trong chốc lát, cả hai chợt nhìn nhau, tha thiết như ngày nào…Và rồi như ma xui quỷ khiến, đôi môi của anh bỗng tiến gần khuôn mặt đang đỏ dần lên của con bé…Thế nhưng, một giọng nói đã ngăn Bu lại…

-Anh iu! Em tìm anh nãy giờ đấy!-Một cô gái xinh đẹp bước lại gần, nhìn con bé với đôi mắt đầy thách thức-Chào cô! Tôi là bạn gái thứ 13 của anh ấy, còn cô…thứ mấy vậy ?-khoát lấy tay Bu.

*Bu*-…-anh vẫn im lặng, cứ y rằng không có chuyện gì xảy ra.

Từng lời, từng chữ của người con gái xa lạ như một lưỡi dao “vô hình”…từng nhát một làm tan n