bất cứ điều gì nữa...Đêm nay con bé bỗng cảm thấy nhớ mẹ, Hiyo ghê gớm, hơn cả sơ Maria và những đứa trẻ trong tu viện nữa...
*Quản gia Tayon* Thiếu gia, cậu vẫn ổn chứ ?
Ông nhìn chủ nhân mình một cách đầy lo lắng khi thấy Cal có vẻ mệt mỏi.
*Calvin* Tôi không sao! Ông cứ lo việc của mình đi!
*Quản gia Tayon-cúi chào* Vâng ! (quay đi)
*Calvin-ngượng* À mà này!...Chuyện của Satomi..tôi giao cho ông đấy! Đừng để cô ta làm việc nặng hay nguy hiểm gì, hiểu không ?
*Quản gia Tayon-ngạc nhiên* ..Vâng, thưa thiếu gia!
Ông quản gia già bước đi với nụ cười đầy ẩn ý..-"Thiếu gia càng lúc càng giống người rồi =__="
...
Vào đêm nay, dường như có rất nhiều người không thể ngủ được, vì những nỗi niềm đang trăn trở trong lòng họ...
---------
Sáng hôm sau, một buổi sáng khởi đầu cho "sự nghiệp oshin" của nó bắt đầu, điều cực khổ hơn con bé nghĩ chính là...
-CÔ CÓ DẬY CHƯA HẢ ? ĐỊNH NGỦ TỚI BAO GIỜ ĐÂY ?????- bà Kim-nữ quản gia của biệt thự bắt đầu cất tiếng "hát". Nhưng điều đó vẫn chưa đủ để làm cô nàng thức dậy-nó vẫn ngủ rất ngon lành, càng khiến bà Kim tức muốn xịt khói.
-CÔ CÓ TIN LÀ TÔI SẼ ĐUỔI VIỆC CÔ KHÔNG HẢ ? TÔI CÓ QUYỀN ĐẤY NHÁ!
Nghe thoáng qua từ "đuổi việc", con bé lồm cồm nồgi dậy [botay=__='>. Trước mặt nó là một bà già độ 60, mặc bộ váy màu tím sen mang phong cách lịch lãm, cùng với đôi kính cận sang trọng màu đen.
-Xin lỗi!!!Lần sau tôi sẽ...-Nó xin lỗi với đôi mắt thành khẩn. Biết mình đã thắng thế, bà ta cười đắc chí:
-Cho cô năm phút chuẩn bị! Đây là trang phục nữ hầu...-rồi bà quay đi trước sự tăng tốc kinh hoàng của Satomi...Mặc bộ váy nữ hầu màu xanh nhạt, trông con bé càng đáng yêu hơn, y hệt một dân cosplay chính hiệu..đủ khiến ai kia đang "theo dõi" nó bằng mắt bỗng...xao xuyến...
-------
*Nữ hầu 1* Cậu có thấy kì lạ lắm không ?
*Nữ hầu 2* Về chuyện gì ?
*Nữ hầu 1* Về chuyện cậu chủ bỗng thức rất sớm, đã hai ngày nay rồi đó!
*Nữ hầu 3-chêm vào* Điều kì lạ nhất là con bé Satomi, nghe nói nó là do đích thân cậu chủ "tuyển dụng" đấy!
*Bà Kim* CÁC CÔ KHÔNG LO LÀM VIỆC MÀ Ở ĐÓ TÁN DÓC ẢH ?????
*Nữ hầu 1+2+3* Vâng, tôi xin lỗi! Tôi sẽ đi làm ngay!-Các nữ hầu rối rít bỏ chạy.
*Bà Kim-nhìn Satomi* Còn cô nữa, đừng nghĩ là có cậu chủ chống lưng mà làm càng! (quay đi)
*Satomi* Ai mà thèm nhờ tảng băng đó chứ, xì...
Nó lẩm bẩm một mình rồi lè lưỡi như thể "Tôi chẳng sợ bà".
*Bà Kim* Đi pha trà cho tôi! Nhanh!
Bà Kim quay đầu lại thì nhìn thấy con be 1đang trêu tức mình, bà tặng cho nó một cái nhìn...liếc xéo rồi bỏ đi. Còn nó "quê" quá đành bẽn lẽn theo sau...
Cách đó không xa , ở khu vực đại sảnh, có một đám người đã "vô tình" nhìn thấy tất cả sự việc:
*Jiro* Cô ấy dễ thương thật, há há...đau bụng quá =__="
Anh chàng Jiro ngồi trên ghế sofa, vừa ôm bụng vừa cưồ với vẻ mặt hết sức nham nhở, nếu nó mà trông thấy thế nào cũng vỡ hình tượng người anh hùng cho mà xem.
*Bu-cười* Cái này gọi là..."kẻ tám lạng, nưgời nửa cân"! Nhưng mà Cal này, tớ vẫn không hiểu tại sao cậu để cô ta làm oshin ngay trong nàh mình ? điều này chẳng giống phong cách của cậu tí nào! [đang dò xét'>
Note: Nãy giờ hắn đã kể cho hai tên kia nghe.
*Calvin* Chẳng qua là tớ chỉ muốn cô ta có một cơ hội, để trả nợ mà thôi!
*Jiro* Nhưng như vậy thì tội cho cô bé lắm! Hay là để tớ trả thay cho cô ấy, được không ? (nhìn Cal)
Vừa kịp lúc, nó đã nghe thấy lời của Jiro nên vội vàng xông tới...
*Satomi-cảm động* Cám ơn lòng tốt của anh, Jiro! Nhưng đây chuyện của em, cứ để em giải quyết!-nhìn Cal-Trà của cậu đây, "thiếu gia"1 Dùng từ từ kẻo...phỏng!
Satomi trả lời một cách ấm ức, thật ra nó cũng không hiểu tại sao, bà Kim cứ một hai bắt nó phải bê trà cho hắn, nhưng đã là lời của tiền bối thì phải nghe thôi. Và con bé đâu biết rằng, điều này đã khiến ai kia "quê" cực độ...
*Calvin-cáu gắt* Xúi quẩy! Cô thích nghe lén người khác nói chuyện lắm à ?
*Satomi-bối rối* Không! Tôi chỉ tình cờ nghe được thôi!
*Bu* Cám ơn em! hôm nay trông em dễ thương lắm!
Bu nở một nụ cười lừa tình để "cứu lửa" cho Satomi, cũng vừa trêu chọc con bé. Nhưng điều này dường như chẳng có tác dụng gì với nó, con bé chỉ im lặng nhìn Calvin, như thể muốn hắn tin mình vậy...còn ai kia thì chẳng quan tâm gì đến xung quanh, chỉ mảy mê nhâm nhi tách trà.
*Jiro-lo lắng* Satomi à...(nhìn nó)
Chưa để anh chàng nói hết lời, hắn chen ngang:
*Cavin-cau có* Sặc! đây là trà hay nước lã vậy ?
*Satomi-nhìn Jiro+Bu* Có thật là tệ đến vậy không ?-Nó dò hỏi hai anh chàng.
*Jiro* Không tệ đâu! Phải nói là rất ngon!-anh vừa nói vừa tạo dáng khen ngợi nó.
*Bu-cười* Phải đấy! Đúng theo phong cách trà đạo ở Nhật!
*Satomi-quạu tập 1* Thì ra là anh cố tình làm khó tui!
*Calvin-quê* Tôi là chủ nhân của cô! Tôi nói đúng là đúng!
*Satomi-quạu tập 2* Anh...
*Bu* Em từng học qua lớp dạy trà đạo, đúng không ?-Anh chàng lảng sang chuyện khác,trong khi Cal và Satomi nhìn nhau với ánh mắt "trìu mến".
*Satomi* Không đâu ạ! Trước đây gần nhà thờ có mở một lớp dạy, em chỉ đứng ngoài cửa nhìn trộm thôi! Vì lớp học ở đó rất đắt...-Nó nở một nụ cười thoáng buồn trên đ
