>- Yes, Director!_Cô cười giơ tay theo kiểu quân đội.
Nó cười, rồi cả hai bước vào phòng, căn phòng vô cùng rộng rãi, Ly thích thú chạy hết phòng. Lúc đó một cuộc gọi tới, số của anh trưởng phòng
bên đối tác.
-Vâng, tôi Ngọc giám đốc công ty chi nhánh Nguyễn gia xin nghe ạ!
-<À vâng, thưa cô tôi là trưởng phòng Khang công ty Thịnh phát đây ạ! Tôi từng gặp với cô đấy!>
-À, tôi nhớ!
-
báo cô đã tới khách sạn, vậy thì xin mời cô ra để chúng tôi tiếp đãi cô
sẵn dịp ra mắt nhau nhé!>
-À, tôi sẽ tới! Vâng chào anh!_Nó gát máy, quay sang bảo ly thay đồ, và cả bắt taxi tới nhà hàng.
Đó là một nhà hàng cạnh bờ biển. Vừa bước vào quán thì nhân viên phục vụ bước lại dẫn tới bàn đối tác của nó.
Một chàng trai với tướng mạo phi phàm, nước da trắng mịn, khuôn mặt
thiên thần với cái miệng nở nụ cười chết ruồi à không chết người. Mái
tóc nâu bồng bềnh lãng tử. Vận trên người là một chiếc quần bò cá tính
với chiếc áo sơ mi hở bờ ngực rắn chắc. Bên cạnh là một chàng trai cũng
tầm hai mươi mấy, khuôn mặt điển trai nhưng hơi lạnh, bộ đồ vest càng
tôn thêm dáng vẻ nghiêm túc.
Nó há hốc mồm khi đối tác của chính là..
-Hoàng Tú?!!!anh..ơ.._Nó lắp bắp nói.
-Chào cô, đối tác của tôi không ngờ là một cô gái xinh đẹp thế này._Hắn đứng dậy, lịch sự đưa tay bắt.
Nó vẫn còn đang rất đỗi ngạc nhiên thì Ly huých nhẹ tay nó.
-Giám đốc..
-À ờ.._Nó giơ tay bắt. Rồi cả bốn cùng ngồi xuống.
Cô Ly hám trai cứ nhìn chàng trưởng phòng suốt. Nó ngồi im lặng một lúc
thì Khang bắt chuyện về dự án. Vậy là nó cùng anh và hắn luyên thuyên
bàn về công việc. Sau khi thức ăn dọn ra, hắn mời nó một ly rượu vang về sự hợp tác lần này. Nó cũng không nói gì lẳng lặng uống. Rồi cả bốn
người ngồi ăn, bao trùm họ là một sự im lặng, thỉnh thoảng hắn bắt
chuyện bằng những câu như thời tiết ở biển thật tốt, hay đại loại là
vậy, tuy nhiên, đáp lại là chỉ có cô Ly hám trai, nó và Khang ngồi im
lặng. Bữa ăn nhanh chóng kết thúc.
Nó tạm biệt họ rồi cùng Ly về phòng. Một ngày trôi qua nhanh chóng. Vẫn
còn năm ngày ở đây, thật sự không biết nó sẽ như thế nào nữa, nó không
ngờ lại gặp hắn trong trường hợp thế này! Là đối tác làm ăn với nhau.
Miên man suy nghĩ nó chìm vào giấc ngủ. Đã gặp lại được hắn, nó bỗng chố cảm thấy vui vui.
Còn hắn, giờ đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ, dáng người thong thả bắt
chéo chân trên chiếc ghế nệm nhìn ra cửa sổ. Từ lúc gặp nó thì hắn bận
bịu với công việc, hắn cũng muốn tìm nó lắm nhưng không có thời gian,
nhưng khi biết được nó là đối tác của hắn trong dự án lần này, hắn vui,
phấn khởi khiến Khang cũng hơi bất ngờ, nhưng anh chóng hiểu ngay chuyện khiến tổng giám đốc lại vui như vậy. Thật sự hắn rất vui, vui không gì
tả! Hắn mong chờ ngày mai mau mau tới, vì ngày mai có thể gặp nó, cùng
nó làm việc! Ôm nụ cười tươi rối đi vào giấc mộng.
Sáng hôm sau,
một bầu trời trong xanh với những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững
thững theo làn gió, trên bãi biển vắng người chỉ nghe tiếng sóng rì rào
từng đợt tạt vào những tảng đá. Bãi cát trắng in dấu chân của nó đang
chậm rãi bước đi. Không khí buổi sớm mai ở bãi biển vô cùng trong lành,
gió biển mang đến một hương vị mới lạ, thoải mái và rất dễ chịu.
Nó thích nhất là được dạo trên biển thế này, có thể nghe tiếng sóng ào
ạt, tiếng gió vi vu, có thể tận hưởng vị muối biển, cảm giác như được
sống dậy. Mãi hoà mình vào tận hưởng không khí biển mà nó không hay biết có một bóng người dõi theo từng bước chân của nó, người đó không ai
khác chính là hắn. Hắn ngồi dậy, bước lại gần nó.
Hình như nó nhận thấy sự hiện diện của hắn nên ngoảnh đầu lại, ngạc nhiên hỏi.
-Ơ..anh cũng đi dạo à?
-Ừm!_Anh khẽ gật đầu và bước đi song song cùng nó.
-Anh có nhớ trước kia chúng đã từng có những ngày nghỉ ở biển chứ?_Nó
cúi đầu nhìn theo từng bước chân của mình bất chợt hỏi hắn.
Hắn nhìn nó, cười và nói.
-Tất nhiên là tôi nhớ!
-Giờ mỗi người đều đã có những công việc ổn định._Nó ngước nhìn ra biển, ánh mắt đăm chiêu.
-Thái và Quyên đã đi du lịch nước ngoài, họ giờ rất hạnh phúc. Chỉ tội
cho Huy thôi, cậu ta giờ là một ca sĩ, diễn viên nổi tiếng ở Seoul.
-Cậu ta từng nói với tôi là ước mơ cậu ta có thể mở một cửa hàng nhỏ, là một chủ tiệm, đầu bếp với những món ngon do chính tay cậu chế biến_Nó
nói và khẽ cười.
-Tôi cũng từng có ước mơ, ước mơ có thể nghiêm cứu chế tạo ra nhiều loại thuốc lạ, ước mơ có thể bay ra ngoài vũ trụ..nhưng giờ tôi biết những
cái đó thực chất chỉ là mơ ước thôi. Hiện tại tôi phải gánh vác công
ty.._Hắn nói và thở dài.
-Ầy, ước mơ của anh nghe thú vị nhỉ? Tôi thì đã thực hiện được cái ước
mơ nhỏ bé của mình rồi, tháng ngày tiếp theo tôi chỉ ước có một cuộc
sống bình yên bên cạnh...những người tôi yêu thương thôi._Giọng nó nhỏ
dần.
Hắn nhìn nó, rồi nói.
<