hướng anh vừa nhìn.
- Em cũng thích ngắm cảnh đêm?
Nhìn theo hướng cô nhìn anh hỏi ...
- Cũng có lẽ ...- cô chỉ nói nhỏ, mắt vẫn theo dõi hướng nào đó.
- Lúc ở cô nhi viện, em...
- Đừng nhắc đến nơi đó nữa!- không để anh nói hết cô đã cắt ngang như thể không muốn ai nhắc đến nó nữa.
- Ừ! Tôi chỉ muốn biết sau khi tôi đi em sống thế nào thôi!- anh vẫn nói tiếp.
- Tôi vẫn như trước! Không phiền anh quan tâm!- cô rất gét phải nhớ lại lúc đó, lúc sống một mình cô đơn ở cái chốn đó.
Anh bất ngờ quay sang vòng tay ôm cô vào lòng, anh hận không thể đem cô giáo huấn một trận, anh đã nhớ cô biết bao, càng nhớ càng yêu. Trong lòng anh chỉ có mình cô, cả đời này cũng chỉ có mình cô, vậy mà cô thì sao... Ngay cả đứng trước mặt anh cùng nói chuyện cô cũng không nhận ra anh. Cô thật vô tâm.
Cô bất ngờ bị ôm nên muốn thoát khỏi vòng ôm chặt kia.
- Xin lỗi vì đi không lời từ biệt!
Anh ghé tai cô nói nhỏ, lời nói của anh làm cô bất động, không còn sức phản kháng mặc anh ôm.
Cô mặc kệ tất cả, dù sao cũng đã qua rồi, cô không muốn để bụng nữa, anh cần gì phải hạ mình xin lỗi cô? Cô vẫn coi anh là bạn.
Anh ôm cô thật chặt để cảm nhận từng nhịp đập trái tim cô, trầm ổn? Không rộn ràng như trái tim của anh. Cô đúng là vô tâm thật sự. Anh thắc mắc trong tim cô có hình bóng của anh không???
❤ . . . . . . . . . . .❤ . . . . . . . . . . . . ❤
Anh vẫn tận dụng thời gian này để giải quyết việc chính ở trong nước, lí do anh ép cô đi cùng lần này. Cô thì chỉ chuyên tâm vào công việc, tuyệt đối không để tình cảm xen vào công việc, đối với anh đã có chút quen thuộc nhưng cô vẫn giữ cho mình một khoảng cách nhất định.
- Trần thiếu gia!- Cô cầm một tập tài liệu đặt trước bàn làm việc của anh.
- Xong rồi?- anh ngẩng mặt nhìn cô, mỉm cười ôn nhu. Cô chỉ tiện thể gật nhẹ đầu, mặt không chút biểu cảm, cô cũng không dám nhìn thẳng mặt anh.
-Em muốn đi dạo cùng tôi chứ?- anh đẩy ghế đứng dậy nhìn cô.
-Ukm!- cô gật đầu, dù sao cũng muốn thư giãn một chút.
Anh không để ý biểu hiện của cô mà vòng tay khoác vai cô dẫn đi, cô bị hành động thân mật quá mức này làm mất tự nhiên.
- Trần thiếu gia! Anh làm ơn buông tay!
Cô lách qua vòng tay anh, dù sao quan hệ của hai người cũng chỉ là cấp trên cấp dưới nếu để người khác chông thấy sẽ không hay.
Anh thu tay lại đút vào túi quần , có chút không vui. Hai người đi bộ bên bờ biển, cùng ngắm cảnh biển chiều, cảm giác bình yên. Đằng xa cũng có vài người nước ngoài đi dạo như họ.
- Em thích ở đây chứ?- anh lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng này.
Cô không trả lời chỉ vòng tay trước ngực và nhìn về phía trước.
Anh quay sang nhìn cô, gió biển thổi nhẹ làm mái tóc cô bay bay rối loạn, tà váy khẽ bay mơn chớn đôi chân dài của cô.
- Em đối với anh có nhất thiết phải giữ khoảng cách đến thế không?- Anh cầm tay cô kéo lại.
Ngước mắt nhìn anh sau đó rất nhanh cúi đầu nhìn chân. Cô cố tình lảng tránh..
- Anh biết em có rất nhiều tâm sự! Sao em không nói vanh!
Anh cảm thấy bực bội trước thái độ của cô.
Cô nhìn anh thản nhiên như không.
- Anh đáng tin?
- Rốt cuộc tình cảm anh dành cho em em có quan tâm không!? Em biết từ khi gặp em anh đã muốn bảo vệ em. Em nỡ làm ngơ vậy sao?!
Anh cầ cằm nên để anh nhìn và đối mặt với nhau.
- Đừng nói nữa! Tôi không muốn nghe!- cô đẩy anh ra. - Cô đẩy anh ra và quay bước bỏ đi.
- Anh nhìn theo cô gái nhỏ bé đang cố tình trốn tránh anh, cũng như chốn tránh tình cảm của anh.
❤ . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .❤
Hiếu Thiên lặng lẽ đi sau cô không nhanh không chậm theo chân cô.
Thôi được, anh không vội, cô không chấp nhận anh anh sẽ đợi. Nếu cô mãi vẫn trốn tránh anh sẽ có cách của riêng anh.
" Em đừng nghĩ sẽ thoát khỏi tôi! Cuộc đời này, em chỉ có hai lựa chọn một là yêu anh hai là yêu anh chọn đời. Cho dù em có chạy chốn đến chân trời góc bể anh cũng tìm được em..."
Gió thổi ngày một lớn mặt trời cũng đang lặn, những đợt sóng dạt dào vô bờ, nước biển dâng cao, sóng xô ướt chân cô. Cô cởi giầy cao sách trên tay nhẹ nhàng bước đi trên cát mịn. Cảm giác lành lạnh cùng hoàng hôn khiến cô hơi rùng mình, tà váy bay bay trong gió cảm giác cô đơn lại vây lấy cô.
Anh đứng từ phía xa nhìn cô im lặng như đang nghĩ gì đó. Thấy cô vòng tay ôm trước ngực anh biết cô lạnh, vì ở đây không phải phương Đông, anh biết cô thích ứng không kịp. Anh lắc đầu tiến tới bên cô , mang áo vest của mình cởi ra khoác cho cô.
Cô quay đầu lại nhìn câu " cảm ơn"
- Lạnh đúng không? Về thôi!- anh ôn nhu nhắc nhở.
- Hoàng hôn đẹp!- cô đưa mắt nhìn về phía biển hơi ánh đỏ , màu mặt trời dần chìm xuống biển.
Anh cũng đứng bên cạnh và hướng mắt nhìn về hướng cô dõi theo.
- Em thích?
Cô không n