n tiếng báo lỗi mật mã thì trong tâm trí Hạo Minh lại hiện hữu hình ảnh của Hạnh Nghi. Đây là gì là trong lúc thật quẫn bách mới biết người mình quan tâm đến nhất là ai, trong tâm Hạo Minh thầm nghĩ không phải là quá muộn chứ?
- Dừng lại! Đây là lần giải mã thứ mấy rồi?_Khả Chiêu ngăn chặn động tác của Hạo Minh lại.
Hạo Minh dừng động tác, trầm mặc một chút mới mở miệng:
- Thứ tư.
- Tôi vừa mới hỏi nhân viên phòng quan sát họ bảo rằng chỉ có năm lần giải mã. Cậu nếu sai một lần nữa sẽ phá hủy hệ thống giải mã này khi đó phải dùng cách khác để mở cửa, trước tiên cậu hãy suy nghĩ kĩ đáp án rồi hẳn thực hiện.
Ánh mắt Hạo Minh hiện lên một tầng u ám, cậu ta cũng quên mất chuyện này. Đâu có hệ thống nào cho người ta nhấn mãi đáp án sai mà không hỏng chứ. Hơi buông lỏng tay xuống lại nhấc tay lên, thái độ do dự muốn nhấn lên bàn phím lại thôi. Khả Chiêu buồn rầu vò tóc nhìn Hạo Minh.
- Nè rốt cuộc cậu đã suy nghĩ ra cái gì chưa?
- Đã có nhưng không chắc.
Hạo Minh hít một hơi thật sâu giống như là lấy hết toàn bộ can đảm. Chỉ thấy cậu ta ấn một dãy số, sau mấy phút im lặng, thời gian giống như là dừng lại vậy. Hạo Minh nắm chặt hai tay chờ đợi kết quả, thời gian trôi qua một lúc lâu đến khi tất cả những người có mặt muốn buông tha cho kết quả thì một tiếng “két” đồng loạt mở ra tất cả các cánh cửa.
Khả Chiêu mở to mắt không dám tin, cánh cửa kia thật sự đã mở ra, lại liếc mắt nhìn về phía Hạo Minh có chút tán thưởng, có chút thăm dò. Hạo Minh cũng sững sờ một lúc mới di chuyển về phía cánh cửa. Bên trong vẫn là những tầng thực phẩm được bảo quản, kết cấu hoàn toàn giống với phòng giam giữ Thiên Tư. Hạo Minh đi thật nhanh tiến vào bên trong, Huỳnh Trạch cũng tiến theo sau cùng một vài cận vệ khác.
Khả Chiêu lại gấp gáp chạy về phía nơi Trịnh Bằng đang đứng, Trịnh Bằng cũng mất một lúc mới hồi phục tinh thần, cánh cửa đột nhiên mở ra trước mặt làm người ta khó hiểu cũng như mang theo một chút đề phòng.
Nhưng Trịnh Bằng lại không cần để ý nhiều chỉ cần nhìn thấy cửa mở là tốt rồi. Trịnh Bằng đi nhanh vào cùng một vài cận vệ. Mà bên trong đã là một mảnh hỗn độn. Tử Phong đang ôm chặt Thiên Tư trong lòng.
Cách một căn phòng, nơi Hạo Minh đang tiến vào cũng một không khí lạnh lẽo bao trùm khiến người ta không nhịn được mà rùng mình. Nơi cuối phòng song sắt đã được kéo lên, mà xuất hiện trước mắt chính là một bể thủy tinh, bên trong cũng có một cô gái. Mực nước đã dâng đến cổ mà tay chân vẫn bị trói chặt, miệng bị dán kín mà mắt cũng không thể thấy một chút ánh sáng nào.
Hạo Minh trong lòng dâng lên đau xót cùng hoảng sợ.
- Hạnh Nghi!_giọng Hạo Minh run lên.
Cậu ta thật sự không thể tin, người con gái ngày nào còn ngồi bên cạnh cậu ta nở nụ cười dịu dàng, hôm nay lại ở trong tình trạng vô cùng chật vật. Trên gương mặt trắng bệch in hằn nỗi sợ hãi. Nước mắt không khống chế được khi nghe Hạo Minh gọi mà rơi xuống như mưa. Toàn thân ướt sũng cứ như vậy vùng vẫy muốn thoát khỏi dòng nước lạnh lẽo đang vây lấy thân người.
Hạo Minh nhanh chân chạy về phía bậc thang hướng lên thành bể, Huỳnh Trạch còn chưa kịp nhìn chuyện gì đang xảy ra thì Hạo Minh đã nhảy xuống bể mất rồi. Ngón tay Hạo Minh run rẩy cởi miếng vải che mắt cho Hạnh Nghi, nhẹ nhàng gỡ đi miếng băng keo che miệng.
- Anh…anh Hạo Minh!_Hạnh Nghi yếu ớt gọi tên Hạo Minh.
Giọng nói của cô khiến toàn thân Hạo Minh run lên, mà trong lòng dâng lên vô vàng đau xót cùng tội lỗi.
- Anh đây! Anh đến rồi!_Hạo Minh thoáng nở một nụ cười.
Hạo Minh nhanh chóng cởi trói cho Hạnh Nghi, cô được tự do tay chân liền lớn tiếng khóc ôm lấy Hạo Minh. Toàn thân Hạo Minh cứng đờ, hai tay cố đỡ phía sau để hai người không bị nhấn chìm trong nước.
- Em…rất sợ không gặp lại anh, huhu…
- Ngốc! Sao lại có thể như vậy, anh nhất định không để cho em có chuyện gì. Trước tiên ra khỏi đây được không?_Hạo Minh nhíu mày nhìn Hạnh Nghi nhẹ giọng hỏi.
Hạnh Nghi ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt có phần nhợt nhạt nhìn Hạo Minh rồi gật đầu. Hạo Minh đỡ lấy Hạnh Nghi đứng dậy nhưng chưa kịp đứng Hạnh Nghi đã ngã xuống lần nữa. Khuôn mặt nhăn nhó lên vì chân vừa đau, vừa tê buốt. Hạo Minh cố đỡ lấy thân người Hạnh Nghi, không kìm được giọng nói lại lạc đi vì lo lắng.
- Em sao rồi?
- Chân…chân em tê quá!
Hạo Minh gật đầu đã hiểu ôm lấy thân thể lạnh giá của Hạnh Nghi. Hạnh Nghi lại nhìn chằm chằm Hạo Minh, trên mặt có chút nhợt nhạt, trên trán còn lưu lại vết thương. Cô giật mình cũng chỉ có thể ôm lấy cổ Hạo Minh.
Hạo Minh lại không để ý đến sắc mặt của Hạnh Nghi chỉ thản nhiên nhìn phía trước chậm rãi đưa cô đi ra ngoài. Bị gió thổi vào, thân thể hai người đều không tự chủ được run lên. Hạo Minh lúc này mới cúi đầu nhìn người con gái mình ôm trong lòng.
- Không khỏe chỗ nào? Anh đưa em đến bệnh viện.
Hạnh Nghi sửng sốt một lúc mới hiểu hết lời Hạo Minh nói. Cô lại vô lực lắc đầu, yếu ớt trả lời.
- Em…em không sao, chị hai cũng bị bắt không biết đang ở đâu?
Ánh mắt Hạo Minh dao động, thân thể cũng bất động một lúc. Kể từ lúc thấy Hạnh Nghi cậu ta giống như đã quên đi một người thì