mẹ về để ăn cơm đấy.
Bà Mỹ Thường cốc nhẹ lên đầu cô:
- Chứ không phải là con thường thích ăn vặt hơn ăn cơm sao?
Thiên Dung cười xòa. Cô đi theo mẹ cô vào nhà. Bà Mỹ Thường đi trước cô, dáng vẻ thật quý phái. Thiên Dung ngắm nhìn mẹ cô với m6ọt chút tự hào. Mẹ cô dù ngoài bốn mươi tuổi nhưng vẫn còn đẹp và quyến rũ. Lao vào phòng ăn, giọng cô trong trẻo
- Chị bếp ơi, dọn cơm nhanh đi!
Sinh Nhật Đan Phượng tổ được chức thật tưng bừng. Mỹ Mỹ và Thiên Dung leo lên leo xuống mấy chục bậc thang muốn xỉu vì để làm vui lòng nhỏ bạn thân của cô.
Ban đầu là để kiểm tra giùm Đan Phượng đã có bao nhiêu người đến… nộp mạng. Sau đó là đến chuyện xem thử chiếc bánh sing nhật người ta vừa mang đến có đúng bảy tầng không, có đẹp không. Rồi xem thử… đủ thức ăn không.
Chưa hết. Đan Phượng còn nhờ Thiên Dung và Mỹ Mỹ phụ nó tiếp khách. Mà có phải ít khách đâu. Có gần đến hai trăm người. Thật không khác gì một đám cưới.
Mệt muôn khờ người nhưng Thiên Dung và Mỹ Mỹ vẫn vui. Tiếng cười trong trẻo của hai cô gái cất vang lên thật hồn nhiên.
Xuất hiện trong chiếc đầm hồng nhạt thật dễ thương, Đan Phượng khai mạc tiệc sinh nhật.
Bạn bè đến với Đan Phượng rất đông. Không khí nhộp nhịp từng bừng.
Mỹ Mỹ huých vào vai Thiên Dung:
- Thiên Dung, ta và mi tìm một chiếc bàn nào đó để ngồi đi. Ta mệt muốn tức thở lắm rồi.
Thiên Dung khúc khích:
Theo mi thì nên ngồi chỗ nào?
Mỹ Mỹ hóm hỉnh:
- Một chiếc bàn gần ngay cửa sổ. Không cần một cái bàn có nhiều thức ăn mà phải là một cái cửa sổ. Một cái cửa sổ cho ta ngay lập tức!
Thiên Dung nheo mắt:
- Chi vậy?
Mỹ Mỹ cười:
- Ta cần không khí để thớ. Đấy là điều quan trọng nhất.
Giọng Thiên Dung ngịch ngợm:
- Thế nhà ngươi không thương… cái dạ dày của mình sao?
Mỹ Mỹ sôi nổi:
- Ờ nhỉ… Nếu nhà ngươi không nói, có lẽ ta quên mất. Thế thì một cái cửa sổ và m6ọt cái bàn ê hề thức ăn vậy. Có lẽ là sự lựa chọn không ngoan nhất.
Đùa thế thôi. Chỉ một lát sau, Thiên Dung và Mỹ Mỹ đã ngồi ở một chiếc bàn tròn cạnh cửa sổ. Từ đây có thể nhìn ra vườn và ngắm cả sao trời li ti tren cao. Cho dù Mỹ Mỹ cũng không hề có ý định ngắm trăng sao vào lúc này, khi mà không khí trong phòng vui nhộn và sôi lên như một nồi súp de đang nóng.
Chìm ngập giữa những lời chúc tụng, Đan Phượng tạm thời quên mất Thiên Dung và Mỹ
My, cho hai đứa bạn thân của cô ở… ngoài vùng phủ sóng.
Mỹ Mỹ khúc khích nhân xét:
- Đan Phượng nhìn giống một cô dâu chính hiệu, chỉ có đièu là thiếu một chú rể Thiên
Dung há.
Thiên Dung cười:
- Mai mốt nó làm cô dâu, ta cho mi làm… cô dâu phụ.
Mỹ Mỹ đong đưa chân:
- Không biết trong ba đứa tụi mình, kẻ nào sẽ lên xe hoa trước đây.
Thiên Dung nhướng mày:
- Coi bộ là Đan Phượng quá.
Mỹ Mỹ tò mò:
- Bộ nó phải lòng một tên đàn ông nào đó rồi hả?
Thiên Dung nguãy đầu:
- Không… Nhưng dạo này cô nàng hơi chưng diện nên ta thấy cũng nghi nghi.
Mỹ Mỹ cười:
- Lát nữa ta sẽ bắt nó khịa ra hết. Nếu có gì nó không thể qua mặt mi và ta đâu.
Thiên Dung nhướng mày:
- Đùa một chút cho vui chứ ta nghĩ ba đứa tụi mình coi bộ giống nhau, chỉ khoái lao đầu vào học chứ yêu nỗi gì.
Chống cằm ngắm nhìn Thiên Dung, Mỹ Mỹ đùa:
- Mi nói đúng. Nếu có yêu, không phải Đan Phượng và ta mà là… mi. Mo là ứng cử viên số m6ọt.
Thiên Dung giẫy lên:
- Đời nào có chuyên đó. Trái tim làm bằng plastic. Ta thề không bao giờ yêu cả.
Mỹ Mỹ khúc khích:
- Ta chỉ sợ có ngày nhà ngươi bị tên bay đạc lạc từ ánh mắt của những anh chàng lẽo đẽo bám xe đi theo nhà ngươi từ trường về nhà thôi.
Thiên Dung dẩu môi. Có rất nhiều anh chàng si tình đã kiên nhẫn đi theo cô và chờ đợi.
Cô chưa bao giờ xao động. Chỉ thấy trái tim mình thật dửng dưng.
Đan Phượng đi đi lại lại như thoi đưa từ bàn tiệc này sang ban tiệc khác. Đi đến bàn
Thiên Dung và Mỹ Mỹ đang ngồi, Đan Phượng cười vui vẻ:
- Sao, mấy con nhóc kia?
- Vờ như không hiểi Đan Phượng muốn nói gì, Mỹ Mỹ lý lắc:
- Mi nói chi mà ta chưa hiểu
Đan Phượng đấm nhẹ lên vai Mỹ Mỹ:
- Nhà ngươi và Thiên Dung có hài lòng về thực đơn tối nay không?
Thiên Dung cười:
- Mọi chuyện đều diễn ra rất tốt đẹp. Ban đầu thì Mỹ Mỹ bảo chỉ cần xin một ít không khí để thở nhưng sau đó thì Mỹ Mỹ xin… một núi thức ăn, mải nhai quên cả ta và quên cả hô hấp.
Mỹ Mỹ sôi nổi:
- Ngồi với ta và Thiên Dung một chút chứ Đan Phượng? Không lẽ mi còn định quét lui quét tới chiếc váy dài tren sàn nhà như một cô dâu bi chú rể… ruồng bò trong ngày cưới?
Đan Phượng bụm miệng cười:
- Đúng là đồ độc miệng. Lẽ ra bọn nhà ngươi phải thương cho hoàn cảnh không may của ta tối nay