XtGem Forum catalog
Chúng Tôi Đã Thay Đổi Như Thế Đấy

Chúng Tôi Đã Thay Đổi Như Thế Đấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325705

Bình chọn: 7.00/10/570 lượt.

h từ từ nâng dần hai bên mí mắt nặng trĩu. Cô giật tay lại sau khi nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt với mái tóc bông xù xuất hiện ngay trước mặt mình. Khải Hưng từ đâu bước đến, chạm nhẹ vào vai cô, hất cằm về phía bình nước đang treo trên cây quần áo ngay gần đó. Bàn tay gồng cứng của Diệp Anh dần thả lỏng, yên lặng để một mũi kim đâm xuyên qua.

Mọi việc xong xuôi. Khải Hưng quay nhìn vị bác sĩ khi ông chuẩn bị ra về.

- May mà em nhớ ra phòng khám của thầy ở gần đây.

- Nhưng cậu không nhớ nó mở cửa và đóng cửa giờ nào.

Khải Hưng cười trừ, lấy chiếc túi da đặt trên ghế sofa đưa cho người đàn ông đó.

- Tại em gấp quá, lại không cách nào đưa cô ấy xuống nhà để đến viện được.

Người đàn ông nheo mắt nhìn Diệp Anh thùng thình trong bộ đồ ngủ ngoại cỡ. Cô cũng đang nhìn ông, hết sức chăm chú.

- Thầy? Vậy ra anh cũng là bác sĩ?

- Phải.

- Bác sĩ gì?

- Tâm lí.

Diệp Anh bật cười. Sau đó, tiếng cười như thể vỡ òa, không thể dừng lại.

- Anh là bác sĩ tâm lí?

Người đàn ông đó có vẻ phật ý, cau mày.

- Cậu ta có gì không giống?

- Thầy, lần đầu tiên khi em giới thiệu mình ở khoa tâm lí thầy cũng cười y như thế. Thầy còn nói trông em ăn mặc như một kẻ tâm thần.

Người đàn ông đó cười trừ như thể đã quên hết chuyện trước đây.

Sau khi tiễn ông ấy ra về, trong nhà chỉ còn lại Khải Hưng và Diệp Anh. Diệp Anh muốn trở mình nhưng lại không thể. Cô liếc nhìn Khải Hưng, cảm giác rất gò bó, bất tiện.

- Cám ơn anh. Lát bạn tôi sẽ qua đây. Anh cứ về nghỉ đi.

- Cô mệt thì cứ nghỉ. Tôi đi loanh quanh xem một lát.

Khải Hưng đi một vòng quanh nhà Diệp Anh, vừa đi vừa nói vọng vào.

- Nghe người ta nói nhà văn sống bẩn lắm, thậm chí có người tới tháng trời không đánh răng, gội đầu, tắm rửa. Xem ra cô không như thế.

- Tôi thử rồi nhưng sau đó thì ốm suốt một tuần.

Khải Hưng nhanh chóng xuất hiện bên cạnh giường Diệp Anh, sửng sốt nhìn cô.

- Lúc mới đầu, tôi chỉ viết, viết và viết. Viết tới quên hết mọi chuyện xung quanh. Bây giờ thì khá hơn rồi. Tôi tự biết cân bằng cuộc sống. Tôi nghĩ tôi không làm việc để chết.

- Thấy rồi. Cô chạy bộ, trồng cây, nghe nhạc, thỉnh thoảng còn đi dạo nữa.

- Vậy là anh biết hết về cuộc sống của tôi đấy. Còn tôi chẳng biết gì về anh.

Khải Hưng cúi xuống, chăm chú nhìn những khung ảnh đặt trên chiếc tủ bên cạnh giường của Diệp Anh. Khi còn nhỏ, phần lớn thời gian, Diệp Anh là một đứa trẻ béo mập và rất lười vận động. Lớn hơn một chút, cô lúc nào cũng muốn đem vứt hoặc giấu những tấm ảnh đó đi. Nhưng ông nội cô đã ngăn lại và cất giữ chúng. Ông nói với cô khi lớn lên rồi, cô nhất định phải xem để nhớ lại cô khi đó, khi vẻ bề ngoài chưa từng cản trở cô kết bạn, giành thành tích cao và vui vẻ trong sự bao bọc của mọi người xung quanh.

Khải Hưng dừng lại rất lâu trước một khung ảnh nhỏ, là hình chụp Diệp Anh và cả gia đình trong ngày sinh nhật.

- Cô rất giống mẹ.

- Đôi mắt thì đúng thế. Còn những thứ khác, tôi không rõ. Thế anh giống ai?

- Chẳng ai cả. Lúc bé, tôi giống một con khỉ con. Đen nhẻm, gầy gò.

- Vậy chắc hồi bé anh không có nhiều bạn. Trẻ con thường thích những thứ có vẻ ngoài đẹp đẽ. Nhưng tôi đoán bây giờ anh đang được bù đắp rồi.

- Cô sẽ chẳng bao giờ biết thế nào là đủ.

- Vậy anh còn cần gì nữa?

- Mấy bức ảnh như thế này chẳng hạn.

- Mấy thứ này, ai chẳng có. Có khó gì.

Khải Hưng tiến lại, ngồi sát mép giường, xoay xoay chiếc nhẫn trên tay.

- Năm tôi 9 tuổi, mẹ tôi đột ngột qua đời. Chưa đầy một năm, bố tôi đã dẫn về một phụ nữ và một đứa bé 4 tuổi bắt tôi gọi một người là mẹ, một người là em.

Diệp Anh lẩm bẩm, nhẩm tính.

- Chưa đầy 1 năm. Đứa bé 4 tuổi. Em cùng cha khác mẹ. Đứa bé đấy…

Khải Hưng khẽ gật đầu.

- Là do bố tôi và bà ta ngoại tình trước đó rồi sinh ra.

Diệp Anh nhướn mày nhìn Khải Hưng.

- Thể nào, hôm đó anh nổi điên như vậy. Được. Lần sau, nếu bà ta tới tôi sẽ giúp anh đuổi đi.

Khải Hưng nhìn thái độ kiên quyết của Diệp Anh, bật cười.

- Việc đấy tôi sẽ tự làm. Nhưng tôi có việc khác nhờ cô, được chứ?

Diệp Anh gật đầu.

- Hứa không?

- Nếu tôi không làm thì việc hứa hẹn có cần thiết không?

- Thế rút cục cô có làm hay không?

- Tôi làm. Nhất định làm. Nhưng là việc gì mà anh phải sốt sắng như thế?

- Trồng cây.

- Trồng cây? Cây gì?

- Thủy tiên vàng.

- Thủy tiên vàng? Thế tôi có mấy chậu đấy, anh mang một chậu về.

- Không. Tôi phải tự tay trồng. Tôi đã thử làm theo sách nhưng đều chết cả. Tôi thấy cô trồng được rất nhiều. Cô dạy tôi.

- Chuyện đó không khó. Nhưng anh trồng làm gì? Có cô nào anh đang tán tỉnh thích hoa thủy tiên vàng à?