ay đồ. Một lúc sau cậu ấy mới bước ra.
Woa, quả thực là…là…tôi có con mắt thẩm mĩ, hehe, mới cái đầu tiên mà
Duy mặc đã đẹp thế này rồi. Nhưng tôi cũng thật sai lầm khi nghĩ Duy
không hợp với màu đen, trái lại, cậu ấy mặc nhìn vô cùng…đẹp trai, còn
từ nào để diễn tả không nhỉ, tuyệt hảo, vô cùng tuyệt hảo. Nhìn mà mê
mẩn.
- Được chưa?
Lời nói của Duy lạnh lùng bỗng cắt ngang giấc mơ của tôi. Hic, đang lên mây mà bị kéo xuống đột ngột.
- Ừ, được rồi, đẹp lắm.
Tôi khẽ cười, à mà khẽ nỗi gì, cười toét toe luôn ý chứ rồi đưa cho Duy hai cái áo tôi vừa chọn được trong lúc Duy đang thay.
- Duy mặc thử thêm hai cái nữa nha, rồi xem cái nào hợp nhất.
Duy lại ậm ừ rồi cầm hai cái áo đi vào, rồi một lát lại đi ra cho tôi
xem. Hai cái áo lần này cậu ấy mặc không đẹp bằng cái đầu nên tôi quyết
định chọn cái đấy. Cầm trên tay cái áo Duy vừa mặc thử mà vuốt ve, thấy
trong lòng lâng lâng cảm xúc gì khó tả, hihi, chỉ biết là vui lắm.
- Còn đi đâu nữa không?
- Đi đặt bánh sinh nhật nữa.
- Ở đâu?
- Chỗ… Duy biết không?
- Ừ, biết.
Chiếc xe lại tiếp tục di chuyển. Tôi ngồi sau Duy, lại được thưởng thức
mùi thơm trên áo cậu ấy, thích cực luôn. Mà Duy là con trai nhưng áo cậu ấy lúc nào cũng được là phẳng phiu nhé, thơm toàn mùi nước xả vải (chứ
không phải mùi nước hoa nam giống như của Thành Duy đâu). Sau này mà
được lấy cậu ấy làm chồng thì… Oái, tôi đang nghĩ gì vậy, mong được làm
người yêu còn chưa được nữa là, hic.
Thôi không suy nghĩ vẩn vơ nữa, nhìn ra bên đường thì thấy sắp đến nơi
rồi. Lần này tôi chủ động bảo Duy dừng xe. Cũng may, không cần để tôi
nói, cậu ấy cũng tự đi vào cùng tôi.
Vào trong quán bánh sinh nhật, đúng là thích hết chỗ nói, thơm toàn mùi
bánh gato, còn bao nhiêu loại bánh khác nữa chứ, loại nào nhìn cũng ngon hết. Thích thú chạy lăng xăng xem hết mấy tủ bánh, bị Duy gọi, tôi mới
nhớ ra mục đích đến đây. Thế là tôi kéo cậu ấy đến chỗ quyển có mẫu bánh sinh nhật để chọn.
- Cái này được không Duy, toàn socola này.
- ......
- Cái này cũng ngon quá, xoài kìa, kiwi, cherry nữa.
- ......
- Cái mứt hoa quả này cũng được đấy nhỉ.
- ......
- Woa, nhìn con cún kìa, yêu chết đi được mất, Duy nhỉ.
Tôi ngước lên nhìn Duy, toe toét cười, bỗng tôi nhận ra một điều, một điều…cậu ấy, hình như, vừa nhìn tôi, lại còn rất chăm chú.
Tôi cũng không biết nữa >.<, thì lúc tôi nhìn lên thấy cậu ấy vội
hướng mắt vào quyển sách, ậm ừ, mặt đỏ lựng lên, rõ ràng là làm việc gì
đó mờ ám mà, mà việc mờ ám là gì chứ, là nhìn (trộm) tôi. Nói thực ra
thì tôi nghĩ đến cái đấy thì cũng đang…ngại đây, tim cứ đập nhanh liên
tục như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy. Cố chấn tĩnh mãi nó mới chịu ổn định được một chỗ, tất nhiên…là vẫn đập ^^~.
- Lấy cái nào giờ Duy?
- Tùy Như thôi.
- Vậy lấy cái mứt hoa quả này nhé. – tôi sang nhìn Duy, hào hứng, thoáng lại thấy mặt mình nóng ran.
- Ừ, tùy Như mà.
- Duy có thích không?
- Ừ, thích.
- Hì, vậy lấy kiểu này.
Rồi tôi gọi ngay một anh nhân viên gần đó đến để đặt bánh. Chiều mai có thể lấy được rồi, hihi.
- Ghi là gì đây cô bé?
- Dạ, ghi là…Happy birtday to Duy ạ.
- Còn gì không em.
- À, ghi ngày sinh nữa ạ, ừm, 12–4 Duy nhỉ. – tôi quay sang Duy.
- Ừ.
Tôi mỉm cười nhìn Duy rồi chờ anh kia ghi xong thông tin, đặt cọc tiền
bánh và cầm lấy tờ, tờ gì vừa ghi thông tin ngày giờ lấy bánh đó, mang
về.
Trước khi về phải mua một ít bánh đã, tôi đưa ví cho Duy cầm hộ rồi mới
đi chọn mấy loại bánh, nhìn ngon mắt kinh luôn. Bình thường có con bạn
đi cùng thì hai đứa hay rẽ vào đây mua bánh, chứ có mình tôi thì cũng
chẳng bao giờ. Mà dạo này thì nó bận bịu thế đấy, có nhớ gì đến tôi đâu.
- Để Duy trả cho.
Tôi vừa mới cầm túi bánh ra đến quầy thanh toán, Duy đã lên tiếng. Rồi
chưa để tôi nói gì cậu ấy đã trả mất rồi. Thực sự nói ra không phải tôi
coi thường gì Duy, nhưng hoàn cảnh cậu ấy đúng là không được bằng nhà
tôi, cậu ấy thậm chí còn phải đi làm thêm để kiếm tiền trả học phí, nếu
không phải vì mấy cái bánh không đắt lắm thì tôi đã không để cho Duy trả rồi.
Tất nhiên, những lời đó tôi chỉ nghĩ trong đầu. Bọn con trai – theo con
bạn tôi nói – sĩ diện rất cao, nếu tôi nói ra thế chắc chắn Duy sẽ giận
tôi thêm. À mà giờ cậu ấy đang giận tôi sao, không mà, cậu ấy chỉ lạnh
lùng với tôi chút xíu thôi, hic.
- Như còn muốn đi đâu bây giờ không?
- Không. Nhưng mà, hay bọn mình ra công viên ngồi tí đi. Cho mát.
- Như thích hả?
- Ừ.
- Vậy thì đi.
Nghe Duy nói thế, tôi liền nhoẻn cười, mặc dù biết cậu ấy không nhìn thấy, hihi.
Chúng tôi đến công viên thì đồng hồ cũng chỉ 6 giờ rồi. Nhưng tôi biết
có chỉ 9 giờ thì nhà tôi cũng chẳng có ai ở nhà nên cứ mặc kệ đi.
Tôi với Duy gửi