đã 10h
hơn. Cô lại tất tả ra siêu thị mua nguyên liệu cho bữa trưa.
-------------------------------------------------------------
Sáng nay, lúc 7h
Vừa xuống máy bay anh lập tức về thẳng công ty thì không ngờ lại gặp đám bạn của mình đã phục sẵn trong văn phòng từ lúc nào
- Biết mày về cả bọn định ra sân bay đón mày nhưng ăn sáng muộn quá
đành thôi.- Tú lúc nào cũng là kẻ cợt nhả đầu tiên trong tất cả các câu
chuyện
- Tao biết cái định ra sân bay của tụi mày là sao rồi.- anh cười gian manh
- Công việc sao rồi, ổn chứ.- Khác với Tú, Tuấn lúc nào cũng là ng nghiêm túc nhất hội
Ngồi nói về chuyện làm ăn một lúc Đạt mới nảy ra sáng kiến
- Từ ngày mày kết hôn tới giờ anh em chưa thấy mày mời bữa nào
- Vớ vẩn, rượu chè vs nhau suốt, sao lại bảo chưa mời.- anh phản đối
- Ý nó là mời về nhà.- Tú chen vào.- Phải không mày
Đạt gật gật.
- Tao chưa đk nhìn cận cảnh chị nhà
Suy nghĩ một lúc anh cũng gật đầu và rút điện thoại ra gọi cho cô
----------------------------------------------------------------
12h
Cô đang làm nốt món cuối thì nghe thấy tiếng mở cổng, chắc anh đã về. Vặn nhỏ bếp cô chạy ra mở cửa
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt anh là cô, không, phải nói là sự khác lạ
của cô. Hôm nay cô mặc 1 chiếc quần jeans baggy cùng một chiếc áo phông, và đặc biệt hôm nay cô đeo kính. Một hình ảnh khác với thường ngày của
cô ko váy midi, ko váy chữ A, ko cổ điển, . Nhìn thế này trông cô giống
hệt 1 đứa con gái 18 tuổi.
Thực ra cũng không có gì đặc biệt,
cô vốn cận nhưng từ trk đến nay đều dùng kính áp tròng, hôm nay lại lấy
kính ra đeo không ngoài mục đích che đi bọng mắt sưng vù của kẻ thiếu
ngủ.Vả lại Công việc lau dọn vốn thích hợp với 1 chiếc quần hơn là váy.
Nhưng ko ngờ sự thay đổi hiển nhiên này lại làm anh chú ý. Anh bỗng cảm
thấy mình còn quá nhiều điều chưa biết và nhiều mặt chưa thấy của người
con gái trk mặt.
Thấy anh nhìn cô ko chớp mắt, Tú huých vào tay anh
- Uây, mới xa nhau 1 tuần thôi làm gì mà nhìn nhau dữ vậy.
- Ak, không, không có gì.- anh bối rối thoát ra khỏi suy tưởng. Đây là bạn tôi. Tuấn, Đạt và Tú. Em chào hỏi đi
Cô nhìn họ 1 lượt rồi mỉm cười
- Em chào các anh, mời mọi người ạ.
Không cần tinh ý nhóm bạn anh cũng dễ nhận ra vấn đề thực sự của hai vợ
chồng. Làm gì đk tình cảm như Tú nói ban nãy. Mọi hành động, cách xưng
hô đều cho thấy bọn họ coi nhau như những vị khách lạ bước qua cuộc đời. Điều này 3 chàng hiểu, dù sao cũng là bạn lâu năm với Quân bọn họ biết
đây là một cuộc hôn nhân sắp đặt và hơn nữa anh vẫn còn nặng tình với
mối tình trước. Tuy vậy họ cũng ko lường trk đk tình hình lại trầm trọng thế này. Trong suốt bữa cơm cô hầu như chỉ nói chuyện với Đạt và Tú.
Tuấn ít nói đã đành nhưng vẫn còn hỏi han đk dăm câu còn anh từ đầu bữa
đến cuối bữa ko biết họ có thèm liếc nhau cái nào ko chứ đừng nói là trò chuyện.
Bữa cơm kết thúc bọn họ kéo nhau lên phòng khách ăn tráng
miệng và xem hợp đồng gì đó của công ty anh. Cô lại một mình lúi húi dọn dẹp. Ây za mệt mỏi kinh khủng, cả bữa buồn ngủ nhai thịt như nhai rơm,
cô chỉ mong sao kết thúc nhanh nhanh lên để đk đi ngủ. Bây giờ đối với
cô một cái đĩa cũng thấy nặng hơn bình thường. Mỗi lần cúi xuống đứng
lên cảnh vật trong bếp như nhoè đi, cô nghe rõ tiếng ong ong trong đầu
“ Choang”
Chiếc đĩa từ tay cô rơi xuống
Mọi người trên nhà chạy vội vào bếp
Dưới sàn những mảnh thuỷ tinh lăn lóc, cô đưa tay lên bóp chán lấy lại sự tỉnh táo.
- Em không sao chứ? – Người đầu tiên chạy đến ko phải anh mà là Tuấn
- Em ko sao, xin lỗi để mọi người lo. – Cô gượng cười, cúi xuống nhặt những mảnh vỡ
Anh vẫn đứng ngoài cửa bếp, tay đút túi quần
- Nếu mệt em lên phòng nghỉ đi, ko cần cố.- Giọng anh lạnh băng không chút thương cảm
3 anh bạn nhìn anh ý như trách móc “ Sao nỡ lạnh nhạt thế”
- Vậy em lên trk.- Lảo đảo,Người cô như run lên, chân gần như nhũn ra
- Anh đỡ em.- Vẫn là sự quan tâm của Tuấn
- Cảm ơn anh em tự đi đk.- Cô gạt tay Tuấn ra
Nhưng bước đk vài bước cô cảm nhận đk có gì đó đang tuôn ra không ngừng từ mũi. Máu, là máu. Thiên Di nhìn thấy khuôn mặt hoảng hốt của Tú và
sau đó là một màn đen yên lặng.
Cô gục xuống. Một mùi hương thoang thoảng, một bờ ngực rắn chắc. Ai đó đang đỡ cô.
Êm và rất mềm
Cô đang nằm trên giường
Xung quanh yên tĩnh, “mọi người đã về rồi sao”
“ Ai đưa mình lên đây”
Tiềm thức mơ màng đầy những câu hỏi. Cô lại thiếp đi.
Trên chiếc ghế sofa trong phòng ngủ, anh ngồi im lặng nhìn cô. Cô vừa
tỉnh rồi lại ngủ thiếp đi. Cô gầy hơn, xanh xao hơn. Nhìn cô nằm lọt
thỏm giữa đống chăn gối ngổn ngang như sắp bị chiếc giường nuốt gọn.
“ Trong thời gian qua em đã làm gì. Sao lại ra nông nỗi này”