Cô lắc đầu, cướp gói mì lại từ tay anh
- Toàn đồ nguội cả, em ko ăn đâu
- Vậy thì hâm lên đi.- anh lại cướp mất cái bát của cô
- Không, lười lắm.- cô cướp lại
- Cứ thế mà ăn ko đk sao
- Em không thích ăn đồ nguội, kể cả rau luộc cũng ko.
Cô bắt đầu thấy bực vì anh cứ cướp lấy đồ nghề của cô.
- Vậy ngồi đấy, tôi hâm lại cho.
Trên bàn những đĩa thức ăn nghi ngút khói, cô chống đũa vào cằn nhìn
anh nghi hoặc “ Sao lại tốt thế, ko đk, sự êm đềm trk cơn bão chăng.”
- Sao thế, hâm nóng lên rồi sao ko ăn đi.- anh giục cô
Không kháng cự đk mùi thức ăn, cô đành ‘ liều mạng” thưởng thức vậy.
“ Ngủ cho lắm vào rồi ăn bù. Tôi chưa thấy ai sống như em”. Anh nhìn cô lắc đầu, anh không hề biết mình vừa nở 1 nụ cười, 1 nụ cười đã ko còn
thấy trên khuôn mặt anh kể từ khi người con gái anh yêu ra đi.
3 tháng trôi qua một cách êm đềm từ sau bữa ăn ngày hôm đó. Thái độ của
anh cũng bớt lạnh nhạt và có phần nhẹ nhàng hơn trk. Không có những câu
nói móc không có những ánh mắt mỉa mai, cuộc sống gia đình đối với cô dễ chịu hơn hẳn. Cho dù anh ko quá thân thiện nhưng chí ít cũng đã tôn
trọng cô hơn.
Thế nhưng hạnh phúc đúng là ngắn ngủi. Cô đang
ngồi trk màn hình máy tính suy nghĩ, trưa nay anh không về ăn cơm nhưng
lại chẳng báo. Cô hỏi thì anh lại đưa cái ánh mắt ấy, cái ánh mắt cô
ghét, cái ánh mắt của sự khinh bỉ nhìn cô hằn học:
- Hạng người như em cũng có thời gian chờ tôi sao? Cứ đến với các đại gia của em đi, ko cần để ý đến tôi.
Nói xong anh quay lưng đi thẳng để cô lại ngây người như phỗng
“ Hạng người như em, ........ là sao, hạng người như mình thì sao.”. Nhìn chằm chằm vào gương cô buồn bã tự hỏi bản thân.
“ Đk mấy ngày yên bình sao tự dưng lại…. chẳng nhẽ anh ta đến tháng
sao? Mà anh ta nói cái gì nhỉ. Đại gia. Đại gia gì. Đại gia nào?”
Đang ngập trong dòng suy nghĩ miên man Thiên Di bỗng giật mình. tiếng chuông điện thoại.
Số lạ
“ Alo, Thiên Di nghe”
Đầu dây bên kia im lặng
“ Alo, ai đó”
………… Tiểu Di,….- người đó lên tiếng.
Cô vội cúp máy
1s, 2s…… Chuông điện thoại lại reo lên, là người vừa nãy gọi lại
Cô bực bội bắt máy, không để cho bên kia lên tiếng cô gắt lên
- Những gì cần nói tôi đều nói hết tối qua rồi, ông đừng gọi cho tôi
nữa, khi nào tôi cảm thấy đk sẽ đến gặp ông, bằng ko tôi sẽ đổi số, đến
lúc đó đừng hòng tìm đk tôi.
Cô dập máy cái rụp. Bực bội thật bực bội
Tiểu Di, không cần nói cũng biết người gọi cô bằng cái tên này trên đời chỉ có 2 người. 1 là người mẹ cô, 2 là người cha tồi tệ của cô. Mẹ cô
thì đã qua đời nên đương nhiên, người vừa nãy là cha cô, người mà 14 năm qua cô căm ghét.
Quay lại 24h trước, tối ngày hôm qua Cô đang ngồi trong nhà hàng ẩm thực của một khách sạn năm sao sang
trọng để bàn hợp đồng với công ty nội thất nhà bếp mà cô đang có ý định
hợp tác trong chuyên mục tiêu dùng, giới thiệu sản phẩm:
- Ngài hãy nghĩ kĩ đi, cùng với một giá tiền như các chương trình khác nhưng thời
lượng giới thiệu và xuất hiện của sản phẩm nhiều hơn gấp đôi. Sao hả,
hấp dẫn chứ? – cô đưa bản hợp đồng về phía đối tác, 1 người đàn ông mặc
vest tầm ngoài 40
Ông ta lật dở kĩ lưỡng từng trang hợp đồng
- Thật chứ, ko lừa đảo gì đấy chứ.?
- Ông yên tâm đài chúng tôi đảm bảo
- Nhưng bằng cách nào?- Ông ta nhìn cô nghi hoặc
Nhấp 1 ngụm nước cô giải thích
- Không phải chúng tôi có chuyên mục nấu ăn sao, tôi sẽ lồng sản phẩm
nhà bếp của ông vào chuyên mục, vừa thực tế lại hợp lý, thời lượng quảng cáo cũng đk nhiều hơn.
Suy nghĩ một hồi lâu cuối cùng ông ta cũng gật đầu.
Hehe tốt rồi, sản phẩm này đang gây sốt cho các bà nội trợ, quả này ratting chuyên mục nấu ăn tăng chắc rồi.
Cô bước ra cửa nhà hàng với tâm trạng hí hửng, vui tươi nhưng ngay lập
tức vẻ mặt đó tối sầm lại. Phía đằng xa, một dáng vẻ quen thuộc đang
tiến lại, bên cạnh là một cô đào bốc lửa.Thiên Di giật mình. Đây chẳng
phải là cái dáng vẻ cô tưởng chừng đã quên trong 14 năm qua sao. Chẳng
phải là cha cô cùng một cô bồ nhí đó sao.
Cô vội quay đi nhưng chưa kịp tránh mặt thì người đó đã nhận ra cô. Ông ta quay sang thì thầm gì
đó với cô gái trẻ khiến cô ta hậm hực bỏ đi, ngay lập tức, ông chạy lại
phía cô
- Tiểu Di, đợi cha
Cô vờ không nghe tiếp tục bước ra cửa
- Tiểu Di
Một hồi bước vội theo, giờ đây cha cô đã ở trk mặt, ông già nhiều so
với 14 năm trk nhưng nhìn vẫn phong độ vẫn dáng vẻ đào hoa mà cô ghét
- Ông vẫn còn nhận ra con gái mình cơ đấy.
- Cha, cha xin lỗi. – ông bối rối, gương mặt tỏ rõ vẻ hối hận. ta nghe tin mẹ con đã qua đời. Cuộc sống của con ra sao
- Tôi không nghĩ nó liên quan đến ông.- Cô gạt tay cha ra
- Con không thể nói chuyện với ta dù chỉ một c
