ột người
đàn ông. Vì vâỵ chống cự là vô ích cô đành nhắm mắt đưa chân vậy.
3h30
Thiên Di thức giấc và nhìn anh. Rất lâu, rồi thở dài. Cô lết thân xác ê ẩm của mình vào phòng tắm. Vuốt nước lên mặt, cô lại trở về với cuộc
chiến cứu vớt chương trình của mình.
Lúc cô trở ra anh vẫn ngủ
im lìm, cô vội chuẩn bị quần áo đi làm cho anh như những bà vợ khác vẫn
làm rồi chuẩn bị cho chính mình và chính công việc sắp tới.
Trong văn phòng cô không khí đang rất căng thẳng. Vẫn là vấn đề lựa chọn MC
- Tôi thấy chọn MC Thế Hùng ổn đấy chứ sao mọi người lại phản đối.- cô đưa ánh nhìn cương quyết về phía đồng nghiệp
- Vì ông ta lập dị và kiêu ngạo. – Đạo diễn chương trình lên tiếng
- Phải đó, hơn nữa cho dù chúng ta chấp nhận thì chưa chắc ông ấy đồng ý đâu. – 1 người nữa lên tiếng
- Mọi người gọi ông ta là kẻ tồi tệ nhất trong những kẻ tồi tệ.- Lại thêm 1 ý kiến tiêu cực đó
Gạt phăng tất cả những ý kiến trái chiều ấy đi, cô quả quyết
- Nhưng ông ta có kinh nghiệm, uy tín và cả danh tiếng trong lĩnh vực này.
Mọi người vẫn im lặng
- thôi nào mọi người, chúng ta phải chấp nhận mạo hiểm thôi, ko còn con đường nào nữa đâu.
Mọi người lại nhìn nhau rốt cuộc cũng có người lên tiếng
- Đk chúng tôi chấp nhận mạo hiểm nhưng có lẽ cô phải đích thân đi mời ông ta thôi. Vì chúng tôi chẳng ai làm đk điều đó đâu.
Suy nghĩ một chút, cô gật đầu
- chắc phải vậy rồi.
Tại văn phòng của anh
Cô thư kí vừa thông báo lịch làm việc của
anh. Nhìn lại nó 1 lần nữa, anh dừng đánh máy và nghĩ về cô. Sáng nay,
cô lại biến mất chỉ để lại mẩu giấy nhắn: “ Quần áo em là rồi, treo ở
tù. Trưa nay em về nấu cơm. Nếu không về ăn trưa thì nhớ nhắn tin nhé.
Thiên Di”. Hình như vợ anh rất thích chơi trò mất tích vào buổi sáng thì phải.
Anh lại lắc đầu: “ không nghĩ đến cô ta nữa”
11h cô vội vàng về nhà chuẩn bị bữa trưa. Hôm nay quả thực là một ngày điên
khùng. Cả buổi sáng liên lạc với Cao Thế Hùng, người mà cô muốn mời vào
vị trí MC của chương trình nhưng ko đk.Đồng nghiệp của cô nói đúng. Ông
ta là kẻ tồi tệ nhất trong những kẻ tồi tệ . Không liên lạc đk gì cô đã
đến gặp trực tiếp vậy mà ông ta còn tìm mọi cách xua đuổi, tránh mặt cô. Quả thật là hết chịu đk mà.
Chưa kể về đến nhà là hì hục nấu nướng, nấu xong lại ngồi đợi 30’ để đk câu nói hờ hững của anh:
- Tôi ko có số của em nên không nhắn tin đk. Tôi ăn trưa rồi chỉ về lấy tài liệu thôi.
Cô tức phát ói máu. Thật sự nhìn mâm cơm mà cô chỉ muốn hất tung lên. Đã vậy trk khi anh đi lại còn ngoái lại
- Chuyện tối hôm qua em đừng suy nghĩ nhiều giữa chúng ta ko thể có gì đk đâu. Đó chỉ là……..
- Chỉ là việc đương nhiên, em chỉ là công cụ làm ấm giường thôi. Em
hiểu và ko suy nghĩ gì cả.- Ko để anh nói hết câu, cô chen vào như muốn
chấm dứt nhanh câu chuyện nhạt thếch này
- Như vậy thì tốt. Sớm
muộn cũng li dị nghĩ nhiều chỉ thiệt cho em thôi. Tôi sẽ ko can thiệp
vào cuộc sống của em và em cũng vậy.
Cô im lặng, anh tiếp
-
Trên phòng làm việc của tôi có sẵn đơn ly hôn rồi, em có thể kí bất cứ
lúc nào. Đương nhiên càng sớm càng tốt. Vị trí này không phải của em.
“Chịu hết nổi rồi nha, cha nội .Thà anh nhẹ nhàng nói anh muốn ly hôn
tôi đã có thể đáp ứng ngay, đằng này lại muốn ra lệnh cho tôi sao. Đừng
hòng. Đã vậy thì dù có ghét anh thì tôi vẫn cứ ở lại. Cho anh tức chết”. – 2 bàn tay nắm chặt cô thầm nghĩ
- Em sẽ không li hôn, anh đừng cố. – Cô nhìn anh khẳng định
Lần này đến lượt anh ko nói gì. 2 người cứ nhìn nhau . Một lúc sau anh chủ động rút lui:
- Vậy tuỳ em. Tối nay tôi không về nhà ăn tối.
Nói rồi anh đi thẳng.
Chờ cho tiếng cổng sắt khép lại cô ngồi thụp xuống bật khóc. Vì tủi thân, vì tức giận.
“ Tôi ghét anh. Tôi ghét anh, cái đồ #@%^&*^%$#”.
Cô đã đem hết những kinh nghiệm **** độc **** thề mà thời sinh viên “ đúc kết” đk để xả cho nguôi cơn giận.
“ Cái gì, li dị ư. Còn lâu, tôi không để anh thoả nguyện đâu.”
Có 1 điều mà Quân ko biết đó là thực ra ban đầu Thiên Di chỉ định kéo
dài cuộc hôn nhân này trong thời gian 1 năm trk hết là để hoàn thành di
nguyện của mẹ, sau là ổn định cuộc sống rồi sẽ li hôn. Nhưng với những
tổn thương anh gây ra cho cô hôm nay đã đưa cô đến quyết định sẽ ám anh
cả đời.
Đeo đẳng, năn nỉ, cầu xin đối với Cao Thế Hùng mà nói chỉ như muỗi đốt
cột điện. Cả buổi chiều ngồi đợi ông ta chỉ để nhận đk 2 chữ: “ Con
ngốc” rồi ông ta phóng xe đi thẳng. Nhưng mà số cô vẫn chưa tận, may rủi thế nào mà cô nghe đk cuộc nói chuyện điện thoại của ông ta hẹn mấy
người bạn chơi golf tối nay 8h tại quán rượu “ The King”. Haz thật sự
không thể nương nhẹ với ông ta đk nữa cô tự nhủ: “ Đành giở thủ đoạn
thôi”
Về phần Hoàng Quân, sau cuộc đối thoại trưa nay nghĩ lại
thì anh thấy mình cũng hơi quá đáng. Nhưng sĩ diện