hút thôi sao.
- Không. – cô cương quyết
- Ta biết ta sai.- cha cô cố năn nỉ
- Giờ thì muộn rồi, tôi đi đây.
Cha cô vội giữ cánh tay cô lại, đưa ánh mắt cầu khẩn: “ Xin con đấy”
Mọi người trong nhà hàng bắt đầu chú ý tới cha con cô, ko còn cách nào khác cô nói nhanh:
- ra một quán nước nào đó đi, ông có 15’.
Đối diện với khách sạn, phía bên kia đường là một ngã tư. Một chiếc xe ô tô đang đứng đợi đèn đỏ ở đó. Là xe của Quân, anh đang trên đường đến
dự một bữa tiệc liên hoan của công ty. Anh nhìn ra ngoài,dòng người tấp
nập đi lại. “ Không biết ăn cơm chưa nữa”. anh lại vừa thoáng nghĩ về
cô. Và cũng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó anh nhìn thấy cô, bên đường,
bước ra từ khách sạn, cùng với 1 người đàn ông ngoài 50. Họ cùng bước
vào trong một chiếc ô tô. Anh như chết lặng trong khoảnh khắc đó. Người
đàn ông này anh biết. Ông ta là người có tiếng trong lĩnh vực xây dựng
và cũng nổi tiếng đào hoa với cả 1 đội ngũ đông đảo những cô bồ trẻ dù
đã ngoài 50.Không khí trong xe như ngột ngạt hơn. Anh sửng sốt ko ngờ
rằng cô cũng nằm trong đội ngũ đó.
Đèn xanh đã bật lên. Xe anh vẫn cứ đứng lại như chết máy. Những người phía sau bóp còi inh ỏi. Anh sực tỉnh.
“ Chết tiệt”
Rồi anh nhấn mạnh chân ga, phóng xe như người điên trên mặt đường khiến ai cũng hoảng sợ vội tránh.
Chỉ còn 1 tháng nữa là đến kì hạn giao kèo với Hà Mã tổng, chương trình
của cô tồn tại đk hay ko là nhờ vào tháng cao điểm này. Chính vì vậy gạt phăng chuyện của cha rồi chuyện của anh sang một bên cô lại lao vào
công việc. Nào là cải tiến, đổi mới rồi củng cố, nói chung là làm, làm
hết ko chừa cái nào. Tăng ratting và giữ ổn định nó, như vậy là chương
trình sẽ đk cứu. Dù sao thì cô cũng đã quen với việc ko có cha, bị anh
ghẻ lạnh rồi, coi như 3 tháng qua chỉ là mơ đi, bây giờ thì cô đã tỉnh
ngủ.
Từ phòng sếp tổng trở về cô định phi thẳng vào văn phòng làm nốt việc dang dở thì nhận đk tin nhắn từ anh:
Tối nay dự tiệc em về sớm chuẩn bị đi Ay za bận chết đây này, tiệc tùng gì. Cô nhắn lại
Em ko đi có đk ko?
Lập tức vài giây sau máy cô rung lên, anh trả lời
Không.
Vậy là ngậm ngùi đóng cửa phòng, cô đành về nhà chuẩn bị.
Tự dưng bắt cô dự tiệc, cô cũng chẳng biết đây là tiệc gì, phải mặc ra
sao thôi đành nhắm mắt chọn đại một bộ, kẻ vài đường kẻ mắt, tô thêm ít
son, dặm thêm tí phấn và đi đôi giầy cao gót vào là được. Dù sao cô cũng chẳng phải nhân vật quan trọng gì.
Đến nơi mới biết bữa tiệc
này là tiệc khai trương 1 khu resort ở ngoại thành, cách trung tâm thành phố khoảng 20’ lái xe. Chủ khu resort là bạn của ba chồng cô, ông đã có lời mời nhưng ba mẹ chồng cô ko đi đk vì bệnh đau lưng của ba anh tái
phát, vợ chồng cô bất đắc dĩ phải đi thay.
Một khu nghỉ dưỡng toạ đàm trên một ngọn đồi xanh mát
Những phòng nghỉ tiện nghi
Những hồ bơi xanh thẳm
Đẳng cấp và sang trọng
Khách khứa đã đến đầy đủ, trông ai nấy cũng thật sang trọng và lộng lẫy trong những bộ đầm dạ tiệc, những bộ trang sức. từ lúc xuất hiện đến
giờ cô chỉ biết cum cúp theo anh đi chào hỏi, bắt tay và xã giao. Chân
bắt đầu mỏi và thấy sốt ruột. Cô không thích những bữa tiệc như thế này. Quá nguyên tắc và giả tạo. Thử hỏi trong số khách khứa này ai thật sự
đến chúc mừng, ai đến để dò xét, ai đến vì nghĩa vụ phải đi. Nhưng dù ở
vai gì đi chăng nữa thì họ cũng đã diễn rất tốt. Trong đó có cả anh. Cô
thừa biết là anh chả thích thú gì nhưng sao nụ cười vẫn cứ tươi đến thế, những cái bắt tay sao vẫn nồng nhiệt đến vậy.
Đi thêm 1 vài bước
nữa vợ chồng cô gặp lại 3 người bạn thân của anh. Mặc kệ cho Đạt và Tú
tíu tít với anh em này đẹp, em kia xinh, Tuấn lập tức chú ý tới cô đang
đứng nhìn đồng hồ từ nãy giờ:
- Thế nào,Đã khoẻ chưa em.
Cô đang thẫn thờ nghĩ đến công việc nghe thấy tiếng Tuấn bỗng sực tỉnh, cô mỉm cười:
- Dạ em khoẻ rồi, cảm ơn anh.
Nói qua nói lại vài câu bữa tiệc đã đến màn khiêu vũ, từng đôi dắt nhau ra sàn nhảy trên nền nhạc của một điệu slow trữ tình:
- Tôi có vinh hạnh này chứ.- Tuấn cúi người xuống đưa tay ra
Cô hoàn toàn bị động trong tình huống này. “ Mẹ đất ơi, con biết khiêu vũ khiêu gợi gì đâu”. Cô bối rối từ chối:
- Anh ơi em ko biết nhảy đâu.
- Cứ ra đi mà.- Tuấn vẫn năn nỉ
Cô đang không biết trả lời sao thì anh từ đâu đi đến đã lên tiếng
- Thì em cứ ra với cậu ấy đi.
Haz, đến anh còn nói vậy thì cô biết làm thế nào đành lóng ngóng ra sàn vậy.
Quả là khiêu vũ không hợp với cô chút nào. Mới bước đk dăm bước mà phải xin lỗi Tuấn đến chục lần vì dẫm lên chân anh. Từ xa trông thấy bộ dạng khổ sở của cô anh cười đắc ý. “ Tôi không hiểu em quyến rũ mấy ông già
đó kiểu gì”.
Trên sàn nhảy, thấy cô ngày càng ngượng nghịu Tuấn cúi xuống tai cô thì thầm
- Em có muốn nhảy giống Kim Hyun Joong và Goo Hye Sun