Polly po-cket
Angel's Memory - Ký Ức Thiên Thần

Angel's Memory - Ký Ức Thiên Thần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322653

Bình chọn: 7.00/10/265 lượt.

uyện gì đã xảy ra vậy? anh không nhớ chút gì hết. anh đã làm gì thế? Anh ôm đầu. đầu anh đau lắm. chắc tại tối qua anh uống hơi nhiều. anh chỉ nhớ Kai nói chuyện với anh. Kai nói Kim đi rồi. sau đó Kai dìu anh vào phòng. anh nhớ anh nhìn thấy Kim khóc. rồi anh không nhớ gì nữa hết. tại sao anh lại thấy Kim khóc chứ? Chã lẽ anh nhìn nhầm. tối qua anh biết chỉ có Kai ở bên cạnh anh thôi mà.

Anh bước xuống giường vơ quần áo mặc vội vào người. khi đi ra phòng khách thì trông thấy Kai đang dọn đồ ăn lên bàn. Khuôn mặt bình thản như không hề có chuyện gì xảy ra.

- anh dậy rồi à? lại ăn sáng đi. Em về đi học đây.

Kai nói rồi quay bước định đi ra cửa. anh nhìn thấy khoé mắt Kai hơi đỏ. Hình như Kai mới khóc xong. chả lẽ đêm qua anh đã… với Kai ư? Không thể tha thứ được.

- em… tối qua… anh…anh uống say nên…anh không làm gì em chứ?- Khánh ấp úng hỏi.

- không. Không có chuyện gì hết. em về đi học đây.- Kai nói rồi chạy thẳng ra sân. Nó định đút chiếc chìa khoá vào ổ thì Khánh đã chạy theo sau giữ tay nó lại.

- buông em ra. Em đã nói không có chuyện gì mà.- mắt nó rưng rưng

- anh xin lỗi. quả thật anh say…anh không cố ý- Khánh nói giọng hối hận.

- em đã nói không có chuyện gì. Buông tay để em đi.- Kai hét. Vùng khỏi tay Khánh.

Nó lên xe. chạy thẳng một mạch. Không nhìn lại. vì nó đang khóc.

Khánh đứng như trời trồng nhìn nó. người mà anh luôn coi như em

gái. Nhưng tối qua anh hình như đã lảm tổn thương nó. Anh không thể tha thứ cho bản thân mình được. anh gọi cho Kai nhưng nó đã tắt máy. Nó cần thời gian để suy nghĩ. Hôm nay nó bỏ học. làm sao mà đi học được với tâm trạng này chứ. Nó lại ra biển. nó có nên trốn chạy thực tại như Kim đã làm để rồi ra đi như thế không nhỉ? Có nên chăng? Hay cứ đối mặt. hay cứ xem như chưa có chuyện gì xảy ra? Nó có làm được không? chắc chắn là không rồi. nhưng nó không muốn trốn chạy như Kim. Nó không muốn ra đi lãng xẹt như thế. Thôi chuyện gì đến nó sẽ đến. trốn tránh không phải cách tốt nhất. nó đâu phải là người yếu đuối.

Trở lại với Satomi. hết bất ngờ, nó đi xuống nhà bếp vì cái bụng đang biểu tình dữ dội. hic. Nó lại đụng mặt Kaishi nữa mới khổ chứ. Hai anh em nó nhìn nhau ngại ngùng. rốt cuộc chính nó phải lên tiếng để phá tan bầu không khí đáng sợ này:

- hmm… chuyện lúc nãy… em xin lỗi…vì em kéo anh nên anh mới ngã…- nó đằng hắng, má ửng hồng lên ngại ngùng.

- thật ra thì… anh mới phải xin lỗi. vì anh mà… thôi… xem như chưa có gì nhá…- hic. Kaishi cũng ngượng gần chết. mặt anh đỏ như gấc chín.

- ừm coi như chưa có gì đi. Anh ăn gì không em nấu?- Satomi hỏi.

Sao có thể xem như không có gì được chứ. Hai đứa nó vừa mới… vài chục phút trước đây cơ mà. Nhưng mà chả đứa nào dám nhắc lại cả. ngượng chết được. đấy. cứ như thế thì ai tin hai đứa nó là anh em được cơ chứ. Có mà người yêu thì đúng hơn.

cuối cùng thì Satomi nó cũng bê một cái nồi nghi ngút khói đặt lên bàn. Đưa tay quệt giọt mồ hôi vương trên trán, nó cười nói:

- mì tôm kiểu Việt Nam. nếm thử xem. Không chết đâu mà lo.- nó láu cá. tạm quên đi chuyện lúc nãy vậy. nhìn nó chả có chút gì gọi là lạnh lùng cố hữu cả. ai thấy chắc ngạc nhiên lắm. đến Kaishi còn mắt tròn mẳt dẹt nhìn nó cơ mà.

- an toàn thật chứ?- Kaishi lại hỏi xóc nó. Nhìn cái mặt hiện lên chữ ngờ to đùng.

- ăn không? Không thì biến. bực anh quá đấy.- nó nói tức tối, kéo nguyên nồi mì lại trước mặt, không thèm múc cho Kaishi miếng nào, nó đưa lên miệng ăn ngon lành, còn xuýt xoa kêu nóng nữa chứ. Nó đang nhèm nhèm chọc tức Kaishi đó mà.

- ai bảo không ăn. Đưa đây.- Kaishi giật cái nồi lại phía mình, giữ chặt như thể sợ Satomi lấy mất vậy.

- haha. Anh đúng là đồ con nít. – nó phá ra cười trước hành động quá ư trẻ con của Kaishi.

- con nít cái gì? Có em mới con nít. Tham ăn. Có mỗi miếng mì tôm cũng không cho. Hư ăn.- Kaishi chu mỏ cãi lại. tay vẫn giữ chặt thành nồi bằng hai miếng đệm mút.

- được rồi. không nói với anh nữa. đói quá. Đưa em ăn với chứ. Đưa đây em múc ra bát nào.

- không được ăn một mình đâu đấy

- rồi. cha trời. như con nít.- Satomi lẩm bẩm.

- em nói cái gì đấy?

- đâu nói gì. Nói anh người lớn. nói anh đẹp trai. được chưa hả ông tướng.

- anh mà lại. khi nào chả đẹp. há há há. – Kaishi hếch mặt lên trời đầy vẻ tự hào. Nhin mà muốn rút dép lên đập cho một phát quá đi mất.

………………..

bọn nó đang đánh chén ngon lành thì pama về. hai ông bà nhìn bọn nó ngạc nhiên, mắt mở to hết cỡ.

- ba nó ơi, em nhìn nhầm hả?- mẹ nó nhìn chòng chọc vào hai anh em nó, miệng hỏi ba nó.

- em này… nhầm đâu…- ba nó cũng ngạc nhiên không kém. Thì đây là lần đầu tiên anh em nó hoà thuận thế này. lại ăn cùng nhau nữa. chỉ có hai đứa mới lạ. đến hai điứa nó còn ngạc nhiên huống hồ gì là hai ông bà già.

- ba mẹ về rồi hả? có ai muốn ăn mì không nhỉ? Cô út nhà ta hôm nay trổ tài đấy. c