chưa bao giờ thấy Tả Á nổi giận đến mức này. Lòng dạ rối bời không kiểm soát được khẽ quát: "Tiểu Á, em đừng vậy có được không hả, anh và cô ta thật sư không có gì!"
Tả Á nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Chung Dương hỏi: "Chung Dương, anh dám nói cô ta không có ý gì với anh không? Một cô gái có tình ý với anh,
đến nhà anh làm cơm cho anh ăn, anh dám nói anh không hề hay biết cô ta
có ý gì với anh không? Rõ ràng anh biết cô ta có lòng riêng, anh còn
cùng cô ta chơi trò mập mờ này? Chung Dương, bị phản bội mới gọi là phản bội hay sao?"
"Phải, tôi có thể tin tưởng anh và cô ta không có
gì. Nhưng đầu óc của anh đã chệch hướng rồi, có phải đợi đến ngày nào
đó, thể xác của anh thuộc về người khác rồi thì lúc đó anh vẫn nói cho
tôi biết, lòng anh vẫn chỉ thuộc về tôi thôi có phải không?"
Chung Dương bị những lời lẽ của Tả Á dọa cho hết hồn, anh quýnh quáng không
nhịn được khẽ thốt lên: "Tả Á, em đừng có cố tình gây sự!"
Tả Á
sững sờ nhìn Chung Dương, tôi cố tình gây sự sao? Nước mắt không có tiền đồ lăn dài xuống nói, "Chung Dương, chúng ta hết rồi!"
Mặt Chung Dương liền biến sắc, nắm chặt tay cô hỏi, "Em nói gì, cái gì hết rồi, em hãy nói lại lần nữa!"
"Tôi muốn chia tay, tôi muốn chia tay với anh!" Tay của Chung Dương siết chặt. Dưới đèn đường, tròng mắt đen toát lên vẻ
tức giận và lo lắng, anh nhìn thẳng vào Tả Á khẽ gằn giọng nói: “Tả Á,
anh muốn em rút lại lời nói vừa rồi, anh không cho phép em nói mấy lời
giận dỗi như vậy.”
Vành mắt Tả Á đỏ hoe, cô ra sức giãy khỏi tay
Chung Dương, tức giận hét lên: “Mấy lời giận dỗi? Chung Dương, bây giờ
anh cảm thấy anh không sai, cảm thấy tôi cố tình gây sự, tôi và anh
không thể quen nhau nữa rồi. Buông tay ra, chúng ta kết thúc rồi, kết
thúc thật rồi!”
“Em nói thật, thật sự muốn chia tay với anh bởi
vì cái mớ lý luận quá đáng của mình đó sao?” Vẻ mặt Chung Dương vô cùng
giận dữ, không biết phải làm sao mới làm Tả Á nguôi giận, mềm không được thì đành phải cứng.
Tả Á tức giận thét lên: “Đúng, Chung Dương, tôi muốn chia tay!”
Chung Dương tức giận buông Tả Á ra, đôi mắt phiếm đỏ giận dữ quát lên: “Được, em nói chia tay vậy thì chúng ta chia tay!”
Tả Á nhìn vẻ mặt tức giận của Chung Dương mà đau lòng không thôi, cô xoay
người đón taxi, sau khi lên xe nói địa chỉ, không chịu nổi nữa bật khóc
nức nở. Tài xế cũng bị sợ hết hồn, sau đó đưa một tờ khăn giấy cho cô.
Tả Á khóc suốt dọc đường, về đến nhà mới ngừng khóc. Cô thanh toán tiền
xe xong chạy vội lên lầu.
Cô và Chung Dương đã hết rồi, hết thật rồi!
Ngày hôm sau Tả Á thức dậy rất muộn, vô cùng buồn bã, khó chịu, dường như
trong lòng mình như thiếu hụt thứ gì đó, trống rỗng khó chịu. Lúc rửa
mặt, thấy mắt mình sưng như hột đào, mặt giống quả khổ qua. Cô muốn cười mà cười còn khó coi hơn khóc.
Rửa mặt xong, cầm túi xách, nhìn
lướt qua căn nhà của mình, quyết định trở về trường học. Cô mở cửa định
đi ra ngoài, lại thấy trước mặt mình tối sầm, định thần nhìn lại thì ra
là Chung Dương. Vẻ mặt anh vô cùng mỏi mệt, cằm lún phún râu. Tả Á liếc
nhìn anh ta rồi định đi vòng qua, Chung Dương lại kéo lấy tay cô, không
nói một lời đi xuống lầu.
Tay anh túm rất chặt, thậm chí còn
khiến tay cô đau đớn. Anh đi rất gấp, rất nhanh, Tả Á lảo đảo chạy theo
sau, “Chung Dương, anh lên cơn gì vậy? Buông tôi ra!”
Anh vẫn
không nói một lời, đi xuống lầu đi tới trước xe của mình, mở cửa đẩy Tả Á vào rồi lên xe. Tả Á định xuống xe nhưng Chung Dương kéo cô lại, lạnh
mặt quát: “Em ngồi yên cho anh!” Gào xong rồi, khởi động xe, quẹo xe
chạy ra khỏi khu dân cư.
Tả Á hất tay anh ra, quay đầu không thèm nhìn, nhưng trong lòng thì chua xót từng cơn, cố gắng không rơi lệ. Hai người không nói một lời, đây là lần đầu tiên không gian nhỏ hẹp này trở nên lạnh lẽo như thế.
Tả Á cho rằng anh muốn đưa cô tới trường,
nhưng cuối cùng mới phát hiện tuyến đường không đúng. Cô muốn hỏi nhưng
lại không muốn nói chuyện với anh, cho đến khi xe dừng lại, Chung Dương
mở cửa xe kéo cô xuống mới phát hiện hai người đang đứng ở cửa cục dân
chính. Chung Dương kéo cô vào trong, Tả Á ra sức lùi lại cậy tay anh ra, không chịu đi vào, hoảng hốt nói: “Chung Dương, anh muốn làm gì?”
Chung Dương giữ yên lặng, định ngang ngạnh kéo Tả Á vào trong, Tả Á lại càng
hoảng sợ lùi về phía sau. Hai người lôi lôi kéo kéo, khiến những người
đến đăng ký kết hôn quay đầu lại nhìn chăm chú, chỉ chỉ trỏ trỏ thì thầm to nhỏ.
Tả Á thấy mình bị lôi sềnh sệch vào cục dân chính, dưới
tình thế cấp bách há miệng cắn tay Chung Dương. Chung Dương không đề
phòng, bị đau mà buông tay ra, Tả Á thừa cơ bỏ chạy. Chung Dương vội
vàng đuổi theo, từ phía sau quắp chặt lấy hông Tả Á, bế cô lên, xoay
người đi vào cục dân chính.
Tả Á tức giận hét ầm lên, “Chung Dương, buông tay, buông tay ra!” Tay cố gạt tay anh ra, tức giận khóc lên.
Chung Dương dừng bước, ôm chặt lấy Tả Á, tựa đầu lên vai cô, trầm giọng nói:
“Bé cưng, chúng ta kết hôn có được không, anh không muốn chia tay, hôm
qua anh không tốt, đừng giận nữa được không?”
“Đồ vô lại, tôi không muốn kế
