ạp chí
tọc mọc lần trước, Chung Dương đối xử với cô theo khuôn phép chuẩn mực,
không dám làm gì quá mức nữa.
Hôm đó Tả Á tham gia họp lớp cùng
Chung Dương, lúc rời khỏi khách sạn thì trời đã tối. Vừa xuống lầu, Tả Á chợt thấy Kiều Trạch ở đại sảnh tầng một.
Chung Dương nắm tay cô, mà bên cạnh Kiều Trạch là một cô gái xinh đẹp, vóc người thon mảnh hấp dẫn.
"Kiều Trạch!" Tả Á khẽ lên tiếng gọi, tầm mắt liếc từ cô gái kia sang gương mặt điển trai lạnh lùng của anh.
Anh liếc đôi mắt đen lạnh lùng nhìn cô, hờ hững nói: "Muội rồi, về sớm một
chút!" Nói xong xoay người rời đi cùng cô gái xinh đẹp đó.
Thái độ lạnh tanh và câu nhắc nhở hời hợt của anh khiến Tả Á nhất thời không biết mình có cảm xúc ra sao.
Chung Dương đưa Tả Á về nhà. Đây là lần đầu tiên anh đưa cô lên lầu, cũng là
lần đầu tiên được thấy căn nhà của cô. Căn nhà bao gồm phòng một phòng
ngủ, một phòng khách, một căn bếp và một phòng vệ sinh vô cùng ấm áp.
Anh có cảm giác như được đi vào thế giới nội tâm của Tả Á.
Chung
Dương thấy bên cạnh ti vi có bức ảnh Tả Á mặc chiếc váy dài trắng được
lồng trong khung ảnh tinh xảo. Trong ảnh, mái tóc dài của Tả Á vấn cao
hệt như công chúa. Bên cạnh cô là cô gái mặc váy cưới, có nét hao hao
giống Tả Á. Anh buột miệng nói: "Bé cưng, em còn xinh đẹp hơn chị gái
mình đấy."
Tả Á rót trà đi tới bắt bẻ anh: "Chị hai em là người đẹp đích thực đó, anh đúng là chẳng có mắt nhìn."
Chung Dương cười rồi nói: "Ai nói, anh cảm thấy em rất xinh đẹp, hệt như công chúa vậy. Còn ảnh không? Cho anh xem với." Chung Dương cố gắng tranh
thủ thời gian, chỉ muốn ở bên Tả Á lâu hơn chút.
Tả Á lấy album
ảnh từ ngăn kéo dưới tủ ti vi đặt lên bàn trà, lúc này chuông điện thoại chợt reo lên, "Anh tự xem đi, em đi nghe điện thoại!" Nói xong cô đứng
dậy, lục tìm điện thoại trong túi. Là số điện thoại lạ, Tả Á nhận điện,
"A lô? Ai đấy ạ?"
"Tiểu Á, là anh!" Đầu bên kia truyền đến giọng của Chu Văn Hiên.
Tả Á đứng dậy hỏi, "Anh rể, có chuyện gì sao?"
Chu Văn Hiên nói với vẻ hơi áy náy: "Tiểu Á, anh rất xin lỗi vì chuyện hôm
đó, anh không nên nói nặng lời như vậy. Hơn nữa, anh kết hôn với Vi
Vi......"
Tả Á đi tới phòng ngủ nhẹ giọng nói: "Anh rể, em đã
quên lâu rồi, em chúc anh và chị hạnh phúc. Em đã quên hết những chuyện
trước kia rồi, hơn nữa, em không yếu đuối như mọi người nghĩ, em sẽ có
hạnh phúc của riêng mình."
"Tiểu Á, anh rể cũng chúc em hạnh phúc."
"Cảm ơn anh!"
Tả Á cúp máy. Lúc này Chung Dương chợt đi tới, cau mày tiến lên vòng tay
ôm lấy cổ Tả Á, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô, hung tợn nói:
"Con bé hư hỏng này, em dám để người đàn ông khác hôn em sao?"
Mặt Tả Á hơi nóng lên. Cô đã giấu bức ảnh kia đi rồi, sao Chung Dương còn
tìm thấy được. Cô cau mày, "Đó cũng chỉ là chạm môi vào nhau thôi mà!"
Chung Dương hôn môi Tả Á, trầm giọng nói: "Bé cưng, anh không cho phép em yêu người đàn ông khác, cũng không muốn có người đàn ông nào khác hôn em,
biết chưa? Em là của anh, biết không hả?" Cảnh tượng Kiều Trạch hôn Tả Á trong tấm ảnh như đâm sâu vào lòng Chung Dương. Thâm tâm anh chợt trào
dâng cảm giác ghen tỵ, căm hờn không thể xua tan. Sao mình không đăng ký làm phù rể chứ?
Tả Á đẩy lồng ngực anh ra, tránh né nụ hôn của anh, đỏ mặt nói: "Còn lâu em mới là của anh......"
"Nói lại lần nữa coi!" Chung Dương trợn mắt, hai cánh tay bế ngang Tả Á lên
rồi quăng Tả Á lên chiếc giường nhỏ, sau đó áp người lên, đôi mắt sâu
thẳm nhìn Tả Á chằm chằm, "Anh có thể làm cho em trở thành của anh ngay
tức thì và mãi mãi luôn đấy!"
Tả Á bình thản nhìn Chung Dương, "Đừng náo loạn nữa, Chung Dương, anh đã nói sẽ đợi, đợi đến khi kết hôn mới làm mà."
Chung Dương thở dài, anh cũng thật hết cách với cô, hôn lên môi Tả Á rồi di
chuyển đến cổ cô, hôn hít ngấu nghiến để lại nhiều dấu đỏ, sau một hồi
mới lưu luyến buông ra, “Anh đi trước, tránh để em nổi giận!”
Tả Á tiễn Chung Dương tới của, nhìn album ảnh trên bàn trà, cô nghía qua một hút. Tấm ảnh kia vẫn còn, nhưng lại có nếp gãy, thậm chí còn có vết
rách nhỏ. Chắc Chung Dương muốn xé, nhưng cuối cùng để lại cho Tả Á
quyết định. Anh đặt vào chỗ cũ, Chung Dương đã thể hiện được sự tôn
trọng tối thiểu, anh bắt đầu hiểu cô rồi. Tả Á khẽ cười, đang định tiện
tay xé bức ảnh kia, nhưng cuối cùng lại dừng tay, nhét vào ngăn kéo chứa đầy những bí mật nhỏ của mình.
*
Tả Á tắm rửa, thay đồ
ngủ in hình nhân vật hoạt hình, sấy khô tóc. Lúc cô đang định đi ngủ thì chuông cửa vang lên. Ai thế nhỉ, sao trễ thế này? Cô đi mở cửa, nhìn
qua lỗ nhỏ trên cánh cửa thì giật mình: Là Kiều Trạch!
Cô mở cửa, anh đi thẳng vào, lạnh lùng liếc nhìn cô, tầm mắt rơi vào vết hôn trên
cổ vừa nãy, mắt anh chợt thoáng qua điều gì đó rồi biến mất trong chớp
mắt. Tả Á ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, hình như anh uống rất nhiều,
gương mặt vẫn luôn lạnh lùng nghiêm nghị giờ phút này lại mang vẻ hơi mơ màng.
"Anh uống rượu à?" Tả Á hỏi.
Kiều Trạch không để ý
đến cô, vừa kéo cà vạt vừa đi về phía phòng tắm, cà vạt cũng bị anh tiện tay vứt xuống đất. Tả Á thấy dáng vẻ quen cửa quen