on cũng không đến nỗi sa sút khó chịu như bây giờ. Mẹ nhìn ra được, đứa nhỏ Kiều Trạch này đối với con rất quan tâm lo lắng, yêu
thương con đến tận xương tủy, con cũng đừng nên tùy hứng nữa, nếu đã tái hôn rồi, thì hãy sống cho thật tốt, đừng làm tổn thương trái tim của nó nữa, cũng đừng khiến lòng mình thêm chồng chất vết thương.”
Suy
nghĩ trong đầu Tả Á trở nên mờ mịt, lầm bầm hỏi: “Mẹ, những năm này có
phải con đã làm sai chuyện gì hay không? Vì theo đuổi tình yêu, con bất
chấp tất cả, những năm này giống như chỉ vì tình yêu mà sống vậy, nhưng
cuối cùng lại vẫn chỉ là công dã tràng. Tình yêu rốt cuộc là cái gì, ở
nơi nào, con thậm chí bắt không được, sờ không tới.....Con vét sạch tình yêu trong lòng ra, mang tất cả yêu thương, không chút giữ lại giao hết
cho Chung Dương, nhưng vẫn oán hận Kiều Trạch. Con chỉ muốn một lòng một dạ yêu một người, nắm tay người đó đến già, cho nên con bỏ rơi Kiều
Trạch ở ngoài lòng mình, anh đối tốt với con, con không cần, cũng không
muốn thiếu nợ anh ấy, bởi vì con hiểu rõ, lòng của con không thể chia
thành hai, một nửa cho Chung Dương, một nửa cho Kiều Trạch được.
Nhưng mà, con càng không muốn thiếu nợ Kiều Trạch, lại càng thiếu nhiều. Hiện tại con và Kiều Trạch đã tái hôn rồi, là con chủ độngyêu cầu, động cơ
của con không trong sạch, con chỉ là vì muốn cứu con mình, bây
giờ.....con và Kiều Trạch sống chung với nhau, con không biết có thể cho anh ấy cái gì, mẹ, con ở lại bên cạnh anh ấy như vậy, có phải không
công bằng đối với anh hay không?”
Điền Văn Lệ thở dài nói: “Mỗi
người đều sẽ trải qua yêu đương, rồi kết hôn. Theo đuổi tình yêu không
có lỗi, chỉ là, hôn nhân không đơn thuần chỉ có tình yêu mới có thể duy
trì, hôn nhân là phải trung thành với nhau, phải có trách nhiệm, thông
cảm cho nhau, thích ứng với nhau. Lúc trước mẹ kết hôn với ba con cũng
đâu phải không vì tình yêu đâu, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào kết cục ly
hôn.....”
“Mẹ và ba rất yêu nhau sao?”
Tâm tư Điền Văn Lệ
cũng sa vào trong ký ức, thì thào nói: “Ban đầu ông bà ngoại con cũng
không đồng ý cho mẹ và ba con sống bên nhau. Ông nội con tham gia quân
ngũ, quanh năm không ở nhà, bà nội con đã sớm qua đời, ba con ở nhờ nhà
thân thích, tính tình không tốt, cũng không ngoan ngoãn học hành, không
có ai quản được, khi ông nội con về nhà đã dùng roi mây đánh ba con,
nhưng ông ấy đều không nghe, vẫn không chịu đọc sách cũng không chịu làm gì tử tế.
Ông bà ngoại con không đồng ý, bởi vì lúc ấy ba con
chỉ là kẻ vô tích sự, không học vấn không nghề nghiệp. Lúc ấy ba con
trong cơn tức giận định rời khỏi quê hương đi tung hoành thiên hạ. Ngày
ông ấy đi, mẹ nhớ là vào một buổi sáng, mẹ đi tiễn ông ấy, ông ấy bảo mẹ chờ ông ấy trở lại, nhưng mà, mẹ không chịu chờ đợi, mà lựa chọn theo
đuổi, đi theo ông ấy, rời khỏi nhà, rời xa ba mẹ, ông ngoại con tức giận đến mức muốn đoạn tuyệt quan hệ với mẹ, không nhận mẹ nữa.
Mẹ đi theo ba con lang bạt khắp nơi, những ngày ấy khổ như vậy nhưng lại rất
vui vẻ. Sau đó ông ấy thành công, áo gấm về nhà, về đây phát triển công
ty, cũng rất thành công, nhưng giữa ba và mẹ lại dần mất đi sự vui vẻ,
cuối cùng.....lại là không thể tiếp tục duy trì hôn nhân.....”
Tả Á không dám tin nhìn Điền Văn Lệ, thì ra mẹ và ba cô đã từng yêu nhau
như vậy, thảo nào từ nhỏ cô chưa từng nhìn thấy ông ngoại, hóa ra là ông đã đoạn tuyệt quan hệ với mẹ, đó là tình yêu thế nào, mới có thể khiến
cho mẹ có dũng khí lớn như vậy, bất chấp tất cả bỏ đi cùng ba.
Cùng lúc đó một cảm giác đau đớn khổ sợ dâng lên trong lòng Tả Á, vì phần
tình cảm và cuộc hôn nhân đã qua của mẹ mình. Thì ra là yêu nhau không
nhất định là phải ở bên nhau, sống với nhau cũng không nhất định là phải yêu nhau. Thì ra có rất nhiều chuyện đều là bất đắc dĩ. Không phải tất
cả tình yêu cũng sẽ lâu dài nở hoa kết trái, nhưng mà, ít nhất trên
đường đời bản thân mỗi người đều đã từng trải qua tình yêu.
Lúc
có thì phải biết quý trọng, nắm thật chặt, bởi vì khi mất đi có hối hận
cũng không kịp nữa rồi, tình yêu là như thế, đời người cũng như thế.
Điền Văn Lệ nhìn vẻ mặt trầm tư suy nghĩ của Tả Á, vỗ vỗ tay cô, nói: “Đừng
suy nghĩ nhiều nữa, cuộc sống hiện tại của mẹ rất tốt, dượng Kiều của
con là một người đàn ông tốt, hiện tại mẹ rất hạnh phúc, mẹ nói những
chuyện này không phải là muốn khiến cho con thất vọng đối với tình yêu,
mà là muốn nói cho con biết, tình yêu không có đúng sai, cũng không có
công bằng hay không, chỉ là người nào yêu người nào nhiều hơn thôi. Hiện tại con là người kết hôn, mẹ hi vọng con có thể thử tiếp nhận Kiều
Trạch, thử tiếp nhận cuộc hôn nhân này, hai người tin tưởng lẫn nhau,
trung thành với nhau, chăm sóc cho nhau, cùng nhau chung sống suốt đời.
Hiện giờ mẹ không còn phải lo lắng cho chị con nữa, chỉ có con.....Mẹ mong
con có thể an định lại, sống cuộc sống thật hạnh phúc, đừng tiếp tục
khiến bản thân mình bị mẻ đầu chảy máu nữa.”
Tả Á ôm lấy mẹ,
trong lòng đau xót, đau lòng cho mẹ mình, ngày trước nhất định mẹ cô đã
bị ba làm tổn thương rất nhiều, mẹ có thai