XtGem Forum catalog
Yêu Thương Tân Nương

Yêu Thương Tân Nương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323073

Bình chọn: 9.5.00/10/307 lượt.

i hỏi là vì muốn

tìm phiền toái cho tên kia thôi. Thực xin lỗi, đã làm phiền mọi người.”

Quan Tử Ngâm nói, đồng thời giải thích.

“Tôi biết.” Kiều Di một chút

cũng không để ở trong lòng “Nhìn hai người như vậy rất thú vị. Mọi người đều được mở rộng tầm mắt, bởi vì không ngờ thiếu gia cũng có một mặt

bình dị gần gũi như vậy.”

“Có thể thấy được tên kia bình thường không khiến người khác thích.” Cô cau cau mũi, làm mặt quỷ.

“Chủ nhân và người làm đương nhiên sẽ có khoảng cách. Lão gia cũng không khó hầu hạ, cũng thực khẳng khái, mọi người đều thấy được làm việc ở đây

thực sự là rất may mắn.” Kiều Di công bằng nói.

“Là thế ao? Vì một bữa sáng mà chuẩn bị một lượng lớn thức ăn, cái này cũng gọi là không khó hầu hạ?” Cô cố ý nói.

“Bữa sáng cũng không chỉ chuẩn bị cho mình thiếu gia, mà là cho tất cả mọi người ở đây.” Kiều Di giải thích.

“Toàn bộ?” Quan Tử Ngâm có chút ngẩn người.

Kiều Di mỉm cười gật gật đầu.

“Tôi chẳng phải vừa nói, lão gia và thiếu gia không khó hầu hạ còn thực

khẳng khái sao? Kỳ thật ngoại trừ lúc có khách tới còn lại thiếu gia đều ăn giống chúng tôi, không nhất định phải là sơn hào hải vị.”

“Thật chứ?”

Kiều Di lại gật gật đầu, hai người cùng nhau đi vào phòng bếp thơm nức mùi thức ăn.

Vừa đi vừa nghe ngóng, Quan Tử Ngâm có phản ứng đầu tiên là tìm kiếm một

người luôn chờ cô tới ăn sáng, Hoắc Duyên. Nhưng bất ngờ là không thấy

hắn.

“Hôm nay Thiếu gia có việc ra ngoài, sáng sớm đã ra ngoài.” Chú ý tới hành động nàng tìm người, Kiều Di mở miệng giải thích.

“Ra ngoài?” Nàng ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Kiều Di.

Kiều Di gật đầu, khóe miệng đột nhiên giương lên.

“Sao vậy?” Quan Tử Ngâm hỏi.

“Thiếu gia muốn tôi chuyển lời tới tiểu thư, hắn nói trước đêm nay nhất định sẽ trở về nên mong tiểu thư đừng nhớ hắn.”

Quan Tử Ngâm há to miệng, khó tin lời mình vừa nghe.

“Nhớ hắn? Hắn mơ sao, ai muốn nhớ hắn.” Cô lớn tiếng cãi lại, nhưng mặt lại từ từ đỏ lên.

“Tôi sẽ giúp tiểu thư bê bữa sáng lại đây.” Kiều Di không vạch trần cô, cười cười, xoay người rời đi.

Quan Tử Ngâm thở mạnh, tức giận, cảm giác này……

Ai, nói là giận, không bằng nói là cô đơn.

Sao hắn có thể không nói tiếng nào đã ra ngoài, cô đã ở đây đã một tuần

rồi, tuy rằng cảnh quan rất mê người, ở rất thoải mái nhưng có thể đi ra ngoài thì rất tốt nha, hắn không thể đưa cô đi cùng sao?

Trước đêm sẽ về? Nhưng bây giờ mới có chín giờ sáng, đến đêm thì còn phải đợi bao lâu a?

Chán ghét, không lẽ cô đã bắt đầu nhớ hắn sao?

Hừ, không có đâu, cô chỉ là đã quen có hắn nói chuyện phiếm, đột nhiên

không có nên không quen thôi. Huống hồ cô cũng không phải một mình nha,

còn có Kiều Di và mọi người ở đây còn gì, muốn tìm người nói chuyện

phiếm đâu phải khó.

Cô lầm bầm một mình, chờ xem.

Không có hắn ở cạnh, quản đông quản tây, hôm nay cô nhất định có thể tự do khoái trá,

Mau nghĩ ăn sáng xong cô nên làm gì đây?

Xem phim, đọc sách, làm Spa?

Không, khó được một người không có người quản thúc, cô nên tìm một người đưa

nàng đi xung quanh chơi, nếu không chẳng phải uổng phí sao, cô còn chưa

đi chơi ở đảo này đâu.

Thật tốt quá, lát nữa nói với Kiều Di, cô muốn đi khắp đảo chơi! Nếu đã quyết định đem đảo này làm nay ngắm cảnh nghỉ phép, thì lấy tài

lực hùng hậu của Hoắc thị đương nhiên sẽ đem nó quy hoạch thành thắng

địa nghỉ phép hoàn mỹ nhất, dù là cửa hàng, quán bar, hay khu vui chơi,

Villa tư nhân, khách sạn săn sao xa hoa, …….. cái gì cũng có.

Cho nên sau khi tới đảo phồn hoa, Quan Tử Ngâm quả thực là chơi đùa vô cùng vui vẻ.

Kiều Di bồi cô đi lại cực kỳ hối hận, vì tuổi tác đã lớn nên thể lực không

được như người trẻ tuổi, hơn nữa còn phải lo lắng cho chân của Quan Tử

Ngâm sẽ nặng thêm.

Thật là, sớm biết như thế này thì dù có đắc tội

với Thiếu phu nhân tương lai, cô cũng không nên đồng ý cho tiểu thư rời

khỏi nhà đến đây chơi đùa.

“Tiểu thư, chúng ta nên trở về, có lẽ thiếu gia đã về đến nhà rồi.” Cô thúc giục lần thứ n.

“Xem chút nữa thôi, bên kia có cửa hàng rất đáng yêu, chúng ta tới đó xem đi.” Quan Tử Ngâm cũng từ chối lần thứ n.

“Nhưng …… “Kiều Di mở miệng muốn thử thuyết phục cô, nhưng Quan Tử Ngâm đã nhanh chân đi tới cửa hàng kia.

Kiều Di than nhẹ một tiếng, đành phải chạy nhanh đuổi theo.

“Tiểu thư, cô đừng đi nhanh như vậy, nên nghỉ ngơi một chút, chân của cô ……..”

“Chân của tôi tốt lắm, không có việc gì, yên tâm đi.”

“Lúc đi dạo phố tuyệt đối sẽ không có cảm giác đau và mệt, bình thường mấy

vấn đề này chỉ có lúc về nhà mới có.” Kiều Di rốt cuộc nhịn không được

lớn tiếng nói. Thân là một nữ nhân từng trải qua tuổi trẻ, cô rất hiểu

đạo lý này.

Không ngờ là Quan Tử Ngâm đột nhiên đừng bước, quay đầu nhìn lại, liền thấy Kiều Di vẻ mặt không đồng ý nhìn mình.

“Tiểu thư, trời sắp tối rồi, chúng ta nên về thôi.” Kiều Di nghiêm túc nói.

Quan Tử Ngâm quay đầu nhìn về phía chân trời, đã thấy có ráng ngũ sắc rồi.

Cô không ngờ là thời gian trôi nhanh như vậy. Đã đến lúc phải về nhà rồi.

“Được, chúng ta về nhà.” Cô đồng ý nói.

“Cám ơn trời đất.” Kiều Di vui mừng khôn xiết.

Quan Tử Ngâm nghe