The Soda Pop
Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323245

Bình chọn: 9.5.00/10/324 lượt.

n hỏi. Anh không phải là đến đây mượn rượu giải sầu mà anh là một người có chuyện phiền muộn nhưng không biết nên làm sao bây giờ?

“Tôi……” Mã Tiểu Dung ngập ngừng một chút mới nói: “Hận.”

“Sao lại hận bọn họ?” Vi Thừa An sửng sốt giây lát, chẳng lẽ tất cả các bậc cha mẹ và con cái đều có khoảng cách khác biệt về thế hệ vậy sao?

“Câu chuyện của tôi rất đơn giản, mẹ tôi chưa kết hôn đã sinh con, rồi bị người đàn ông ấy bỏ rơi, trong trí nhớ của tôi, tôi chưa từng nhìn thấy ông ta, nhưng tôi luôn luôn hận ông ta, tôi hận ông ta không phải vì chính mình, mà tôi hận vì ông ta đã không có trách nhiệm với mẹ, khiến cho mẹ tôi cả đời này cũng chưa từng được hưởng một ngày hạnh phúc.” Mã Tiểu Dung nói xong chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc, ngoài Tiểu Điệp ra thì đây là lần đầu tiên cô kể với người khác về cha mẹ của mình.

“Vậy em có đi tìm ông ấy không?” Vi Thừa An thật không ngờ cô lại là đứa con ngoài giá thú.

“Tìm ông ta? Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đó, từ nhỏ tôi đã nói với bản thân, phải tự mình cố gắng, để mẹ được sống những ngày hạnh phúc, và tôi cũng đã luôn luôn tự nói với mình rằng, tôi không có cha.” Mã Tiểu Dung nói, tay nắm chặt ly rượu, cha thân sinh vứt bỏ mình, bố dượng thì lúc nào cũng đánh mắng, trong lòng của cô không có thương, chỉ có hận.

“Vậy em có nghĩ đến, nếu một ngày nào đó ông ấy tới tìm em, em có tha thứ cho ông ấy không?” Vi Thừa An lại hỏi.

Mã Tiểu Dung không trả lời, chỉ nhìn anh, biết trong lời nói của anh có dụng ý khác, nhưng cô vẫn rất thẳng thắn nói: “Sẽ không.” Bởi vì tình huống của mình và anh không giống nhau.

“Sẽ không.” Vi Thừa An đột nhiên cười một cái, “Có lẽ có một ngày, lúc mà em nhìn thấy ông ấy, em sẽ do dự.” Giống như anh bây giờ vậy, khiến bản thân lâm vào thế khó xử, khổ sở cùng cực, cha mẹ dù sao cũng là cha mẹ, anh không thể làm ngơ coi như không thấy.

“Tôi sẽ không, bởi vì tôi chưa từng gặp qua ông ta, ông ta không có trong trí nhớ của tôi, có lẽ sẽ có một ngày, nhìn thấy một ông già gần đất xa trời, tôi sẽ thương hại, sẽ thông cảm, nhưng tuyệt đối sẽ không tha thứ, bởi vì ông ta đã gây nên thống khổ quá sâu cho mẹ và tôi, sâu đến nỗi cả đời này cũng không thể tiêu tan.” Mã Tiểu Dung vô cùng kiên định, cô không thể quên được khoảng thời gian mình và mẹ bị đánh mắng, cô không thể quên được lúc mẹ đau khổ hết lời cầu xin cha dượng để cho mình ra nước ngoài học, cô cũng không quên được, khi mẹ mất mình không biết trông chờ vào sự giúp đỡ của ai. Giờ Vi Thừa An mới hiểu được cô chưa từng gặp qua cha mình, vậy thì so với cô ấy xem ra mình hạnh phúc hơn nhiều, ít nhất thì thời thơ ấu mình rất vui vẻ cho nên anh có nên tiếp tục oán hận bọn họ hay không?

“Uống rượu đi, nếu anh hỏi chuyện về cha mẹ tôi thì anh chắc chắn là hỏi nhầm người, bởi vì tôi đã không trưởng thành từ một gia đình hoàn mỹ, trong kí ức của mình, tôi không biết cái gì gọi là hạnh phúc, cái gì gọi là gia đình hòa thuận, cái gì gọi là cha yêu mẹ thương, cho nên đừng lấy tôi làm ví dụ.” Mã Tiểu Dung nói.

“Xem ra đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.” Vi Thừa An cầm lấy ly rượu, nhìn thấy vẻ mặt của cô thoáng hiện lên nét u buồn, lại còn chất chứa đau lòng, cô nói cô chưa bao giờ biết cái gì gọi là hạnh phúc, có thể tưởng tượng được cuộc sống trước đây của cô là như thế nào?

“Cho nên, làm người phải biết thỏa mãn, hài lòng mãn nguyện, được rồi, tôi không thể giúp anh, tôi phải về hội họp với đồng nghiệp đây.” Mã Tiểu Dung đứng dậy, cô đến đây là để tham dự tiệc sinh nhật, không thể cứ ngồi đây mãi được.

“Ừm.” Vi Thừa An gật gật đầu

Bây giờ nghĩ lại cha mẹ cũng có sai, nhưng lúc đó mình lại không có sai sao? Nếu như mình không có quá khích như vậy, nếu như mình không có xem cuộc sống quá đơn giản như vậy thì có lẽ mọi chuyện sẽ không trở nên gay gắt kịch liệt đến mức này. Mình quyết định rồi, mình sẽ trở về.

Mã Tiểu Dung lảo đảo bước ra quán bar, chào tạm biệt đồng nghiệp.

“Tiểu Dung, em say quá rồi, có muốn anh đưa em về không?” Một đồng nghiệp đỡ lấy cô.

“Không cần đâu, em tự về được mà, anh cứ về trước đi, cũng không còn sớm nữa, ngày mai còn phải đi làm.” Cô lắc tay từ chối, tuy rằng đầu óc choáng váng nhưng cô vẫn chống đỡ được.

Sau khi nhìn thấy các đồng nghiệp cùng nhau ngồi vào xe rời đi, lúc này cô mới không nhịn được nữa phải chạy đến gần đó nôn ra, hồi lâu sau mới thấy thoải mái hơn một chút, vừa định đứng dậy đã thấy bên cạnh có người đưa cho vài tờ khăn giấy.

“Cám ơn.” Cô ngẩng đầu, nhìn có vẻ không tin: “Thừa An, sao anh còn ở đây?”

“Tại sao tôi không thể ở đây?” Vi Thừa An cười cười, mình vừa bước ra khỏi quán bar đã thấy cô đứng đây nôn ói.

“Tôi cứ nghĩ anh đã về từ lâu rồi.” Mã Tiểu Dung chùi khóe miệng của mình, thân thể lại lung lay đôi chút.

Vi Thừa An lập tức đỡ lấy cô. “Lên xe đi, tôi đưa em về nhà.”

Mã Tiểu Dung chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng choáng, thân thể đều dựa hết lên người anh.

“Lần sau uống ít thôi, con gái không nên uống rượu nhiều.” Vi Thừa An nói với cô.

“Cái gì chứ? Còn không phải là tại anh?” Mã Tiểu Dung ngà ngà say, mông lung không tự