pacman, rainbows, and roller s
Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323255

Bình chọn: 9.00/10/325 lượt.

mình, mà vú Lý so ra còn ân cần hơn.

“Bà chủ, cậu chủ đã trở về, tôi vui quá không kiểm soát nổi, nhưng mà bây giờ tốt rồi, sau này mỗi ngày tôi sẽ nấu thiệt nhiều món mà cậu chủ thích.” Vú Lý nói.

“Vú Lý, vú định dưỡng con thành tên béo ụt béo ịt sao?” Anh cũng cười giỡn.

“Sẽ không đâu, tôi sẽ cân đối dinh dưỡng hợp lý.” Vú Lý vội vàng phủ nhận.

“Thừa An, ăn nhiều một chút.” Bà Vi cũng gắp thức ăn cho anh, thấy anh vừa rồi không có phản bác lại lời nói của vú Lý thì trong lòng rất hứng khởi, nó đã sắp trở về.

“Mẹ, mẹ cũng ăn nhiều một chút.” Vi Thừa An cũng gắp thức ăn cho bà.

“Được, được.” Trong mắt bà Vi lại chan chứa nước mắt, con trai của bà cuối cùng đã trở về bên cạnh bà, đây không phải là mơ.

Ông Vi cũng ngồi kế bên ăn cơm, một câu cũng không nói, nhưng lại trộm nhìn anh.

Vi Thừa An nhìn ông, gắp món măng tây mà ông thích ăn nhất, bỏ vào chén của ông. “Ăn cái này nhiều một chút, giàu dinh dưỡng lắm.”

Tay ông tạm dừng một lúc, bàn tay cầm đữa khẽ run lên, gắp măng tây cho vào miệng, cảm giác cực kỳ ấm áp, hương vị cực kỳ ngọt ngào.

Bà Vi nhìn bọn họ, nước mắt chảy xuống, bà vội vàng lau đi, những gì bà trông mong bấy lâu nay đã thành sự thật, lúc này mới giống như người một nhà. Bữa cơm trưa ấm áp cuối cùng cũng dùng xong, Vi Thừa An đứng dậy từ biệt.

“Thừa An, khi nào thì con quay về nhà ở?” Bà Vi lưu luyến nhìn anh, chờ đợi câu trả lời từ anh.

“Mẹ để con suy nghĩ đã.” Vi Thừa An nói.

“Được, mẹ không ép con. Mẹ sẽ cho con thời gian, nhưng con phải nhanh lên, mẹ mệt mỏi quá sợ chống đỡ không được bao lâu.” Bà Vi không dám ép buộc anh.

“Con biết rồi, tạm biệt mẹ.” Vi Thừa An quay lại nhìn thoáng qua chỗ cha mình ngồi sau đó mới quay người bước đi.

Tư Đồ Thác đi vào phòng liền nhìn thấy cô đang ngồi ngẩn người, lặng lẽ bước tới từ phía sau ôm lấy cô. “Sao vậy? Đang suy nghĩ gì?”

“Thác, anh đã về.” Âu Dương Điệp xoay người lại ôm lấy anh, thở dài nói: “Cũng không có nghĩ gì, chỉ là nghĩ đến Tiểu Dung thôi, trước đây em còn muốn tác hợp cậu ấy với Thừa An, bây giờ biết thân phận của Thừa An như vậy? Không biết còn có hi vọng gì hay không?”

“Em thật là ‘hoàng đế không vội thái giám đã gấp’, nếu Thừa An thích cô ấy thì có gì là không thể chứ?” Tư Đồ Thác gõ đầu cô một cái, cô đúng là tự chuốc lấy phiền.

“Nhưng em quả thật hi vọng bọn họ có thể thành đôi, mặc dù Tiểu Dung thoạt nhìn có vẻ tùy tiện, nhưng thực chất cậu ấy là người cực kỳ bảo thủ, bởi vì mẹ cậu ấy rất coi trọng trinh tiết của cậu ấy, cho nên lần đó mới có thể là lần đầu tiên của cậu ấy, em sợ sẽ ảnh hưởng đến cậu ấy sau này.” Âu Dương Điệp lo lắng, như vậy thì cả đời cô sẽ bất an.

“Em đừng quá lo lắng, chuyện tình cảm của người khác chúng ta không có cách nào nhúng tay vào, nếu như miễn cưỡng ở bên nhau sẽ chỉ làm cho nhau đau khổ, đừng quên anh và Lâm Vi chính là ví dụ điển hình nhất.” Tư Đồ Thác nói, thật ra không phải anh không muốn bọn họ được hạnh phúc.

“Em biết rồi, em sẽ không nhúng tay vào nữa, cứ để bọn họ tùy duyên.” Âu Dương Điệp gật gật đầu, cùng lắm là sau này mình sẽ giới thiệu cho cậu ấy vài người bạn trai.

“Như vậy mới ngoan, em bây giờ chỉ được phép một lòng nghĩ đến anh và cục cưng thôi, không được nghĩ đến những chuyện khác.” Tư Đồ Thác cảnh cáo cô.

Âu Dương Điệp cười chọc ghẹo anh: “Chẳng lẽ trong lòng em muốn ai anh cũng biết sao?”

“Đương nhiên biết, ngoại trừ anh ra thì còn ai nữa.” Tư Đồ Thác hôn lên mặt cô một cái.

“Tự phụ.” Âu Dương Điệp cười, đáp lại anh một nụ hôn, vẻ mặt tươi cười đầy ngọt ngào.

“Bà xã, anh còn muốn.” Tư Đồ Thác ôm chặt cô, hôn thật sâu…..

Trong quán bar.

Vi Thừa An ngồi một mình uống rượu, trong lòng anh cực kỳ mâu thuẫn, anh không thể tha thứ cho sự vô tình của cha mẹ trước đây, nhưng hiện tại lại không đành lòng khi nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy già nua của bọn họ.

Trở về, anh biết khi ấy cần phải đối mặt với rất nhiều chuyện, chỉ sợ chuyện đầu tiên chính là kết hôn sinh con, còn không trở về, thì cha mẹ đúng thực là lực bất tòng tâm, anh cũng không thể giương mắt nhìn thấy cơ nghiệp gia tộc sụp đổ.

Mã Tiểu Dung đi dự tiệc sinh nhật của đồng nghiệp, bước vào quán bar, vừa vào cửa liền nhìn thấy anh ngồi một mình trong góc, đợi chúc mừng sinh nhật đồng nghiệp xong, sau đó cô mới nói xin lỗi vì nhìn thấy một người bạn, muốn qua đó chào hỏi một chút.

Bước đến ngồi bên cạnh anh, nâng ly rượu lên, nói: “Một mình sao? Cạn một ly đi.”

“Là em ư? Được.” Vi Thừa An nhìn cô, nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. “Em cũng đi một mình sao?”

“Không, sinh nhật đồng nghiệp, nhìn thấy anh cho nên lại đây chào hỏi, hình như anh có tâm sự?” Mã Tiểu Dung giả vờ như không biết chuyện của anh, nhìn anh hỏi.

“Nhìn mặt của tôi giống có tâm sự lắm sao?” Vi Thừa An hỏi lại, mình biểu hiện rõ ràng như vậy sao?

“Không giống, mà là trên mặt của anh viết rõ như vậy, có điều, mượn rượu giải sầu không phải là biện pháp tốt đâu, tỉnh rượu thì vẫn phải đối mặt với mọi chuyện.” Mã Tiểu Dung nói, đã biết bao nhiêu lần, cô đều như vậy rồi.

“Em từng hận cha mẹ em sao?” Vi Thừa An nhìn cô, đột nhiê