The Soda Pop
Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326595

Bình chọn: 9.5.00/10/659 lượt.

ịnh đến đó một mình? Làm vậy rất nguy hiểm!!! Nhỡ……Mà bọn chúng có rất nhiều người, một mình cậu ứng phó sao nổi? Tôi nghĩ, chúng ta cứ báo cho cảnh sát vẫn hơn. Như thế sẽ đảm bảo an toàn cho cả cậu và Vũ Uy.” Anh đã nghe Minh Phong nói lại tất cả mọi chuyện, chính mình nghe xong liền đứng ngồi không yên , bủn rủn chân tay khi nghĩ đến Vũ Uuy đang bị kẻ xấu bắt cóc. Mặc dù vẫn còn tức Minh Phong chuyện anh ấy dấu An An không chịu nói ra nhưng Kính Thiên không vì thế mà không giúp vợ chồng họ.

“ Không được. Phùng Lập Nguyên đã mất hết tính người, nếu để hắn biết tôi báo cảnh sát, hắn sẽ giết Vũ Uy. Tôi sẽ tự mình đối mặt với hắn. Tôi phải thấy Vũ Uy an toàn” Minh Phong kiên quyết nhói

Kính Thiên nhìn Minh Phong có chút bất an, ái ngại………..

“ không còn sớm nữa, cậu hãy thay tôi bảo vệ Hải Lam. Cô ấy có đòi đến chỗ tôi cậu nhất quyết phải ngăn lại” trong mắt Minh Phong lóe lên tia lạnh lẽo, trầm ngâm suy tính trong đầu hết mọi khả năng. Với tính cách của cô, anh lo cô sẽ sa vào tay Phùng Lập Nguyên, đến lúc đó mọi chuyện chỉ thêm rối ren.

“ừm. Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ cô ấy”

……………………

“đại ca, thằng nhóc hình như không chịu nín, nó khóc từ hôm qua đến giờ xem ra vẫn sung sức lắm, bé tý mà khóc dữ thật ” tên mặt xẹo nhìn Vũ Uy mà phải bái phục nó. Nó không chịu ăn, không chịu uống, cứ thế gào khóc đòi ba mẹ

“ba ba..mẹ…….ba ba………..” Vũ Uy nằm trên giường, giọng đã khàn đặc hét lên………

Phùng Lập Nguyên thu hồi tầm mắt nhìn tên đàn em, hướng về Vũ Uy, lần này chính hắn cũng không giữ được bình tĩnh, gầm lớn “ nhóc con, còn khóc tao sẽ mang mày cho sói ăn thịt” hắn vừa nói vừa giương đao sáng choang trước mặt thằng bé.

Vũ Uy nhìn thanh đao sắc nhọn, không cần nói thêm, nó liền im bặt, mặt sưng húp, đôi má phúng phính mới chỉ qua một ngày mà tõm đi không ít. Nó đưa tay chùi chùi mặt, giọng bất mãn, sợ hãi “ chó sói xấu xí”

Phùng Lập Nguyên hừ lạnh thật muốn túm lấy thằng nhóc băm vằm ra. Đúng là cha nào con lấy, chết vẫn còn ngoan cố.

“trông chừng nó cẩn thận” Phùng Lập Nguyên ra lệnh xong, liền quay người bỏ đi

Vũ Uy giờ chỉ giám sụt sịt mũi , tay không ngừng dụi dụi hai mắt muốn khóc tìm ba mẹ nhưng lại sợ bị sói ăn……..

………………..

Đúng như đã hẹn, Minh Phong mang một va li tiền đến chỗ Phùng Lập Nguyên . Xe anh dừng lại chỗ mà hắn nói. Nhìn qua một lượt bốn phía nơi hoang vu trước mặt Minh Phong đánh giá sơ qua tình hình. Phùng Lập Nguyên quả nhiên ba năm sau rất sảo quyệt, hắn đã tính tới mọi khả năng để hại chết anh. Minh Phong mở hộp đồ trong xe, lấy ra khẩu súng mà Kính Thiên mua cho, dắt vào trong người, rồi chậm rãi bước ra ngoài……..

“bộp…..bộp……..” tiếng vỗ tay bất ngờ vang lên phá tan sự yên lặng đến khó thở

“không hổ danh tổng giám đốc tập đoàn Doãn Thị. Rất đúng hẹn…….” Phùng Lập Nguyên cười mỉa, miệng hôi thối châm chọc Minh Phong. Theo sau hắn quả nhiên có rất nhiều bọn đàn em. Mới liếc qua một lượt tính ra cũng phải lên đến ba mươi tên là ít . Mặt mũi tên nào cũng đầy sẹo, đầy hình săm khắp người, không khác nào thổ phỉ, đạo tặc

Tròng mắt sâu thẳm không thấy đáy của Minh Phong nhìn Phùng Lập Nguyên lạnh tới thấu xương, giọng nói hàn băng “ Phùng Lập Nguyên, tao đã mang tiền tới, hãy đưa Vũ Uy ra đây”

“mày vội gì chứ? Đã đến đây rồi, không bằng vào trong nói chuyện” nụ cười đểu giả của hắn đến người mù cũng nhận ra rất dễ dàng

“đừng nhiều lời, hãy đưa con tao ra đây” Minh Phong lấy đại cục làm trọng, cố nén không cho mắt phun hỏa , giọng có phần nhún nhịn hắn

“….” Phùng Lập Nguyên nhìn Minh Phong bất cần đời, hai tay hắn đút trong túi áo cười khinh miệt “ dẫn thẳng nhỏ ra đây” hắn hếch đầu ra lệnh cho đàn em

“vâng”

“baba…ba ba ơi, ba ba cứu con..huhu” Vũ Uy bị tên đầu to ôm chặt nhưng vẫn không ngững dãy dụa, cái miệng nhỏ lại khóc khô khi nhìn thấy Minh Phong. bàn tay nhỏ cố vươn về phía anh nhưng hai cha con lại cách nhau một đoạn khá xa

Nhìn con mắt mũi đỏ tấy khiến Minh Phong nổi lên một trận xé lòng “Pan ngoan, đừng khóc, đừng khóc, ba ba tới rồi….”

“ba ba…”

“ Doãn Minh Phong, con mày đã nhìn, mau đưa tiền ra đây?” Phùng Lập Nguyên nói.

Minh Phong cả người nổi gân như vỡ hết mạch máu, nghiến răng “ để Vũ Uy tới chỗ tao đã.”

“mày đang mặc cả với tao? Minh Phong, biết điều thì đưa tiền không thì…” Phùng Lập Nguyên trợn mắt trắng dã, cơn ngộ nổi lên, trực tiếp ôm chặt Vũ Uy, kề súng vào sát họng thằng bé “tao phải chắc chắn tiền kia là thật. Mày dám dở trò, thì……..” ngòn tay hắn từ từ cướp cò nổ súng

“ phằng” Phùng Lập Nguyên cố tình bắn phát súng đầu tiên lệch đi xoẹt qua mặt Vũ Uy không ngoài một mục đích khiến Minh Phong phải sợ hãi mà biết điều đưa tiền ra.

“Doãn Minh Phong, nếu mày còn không đưa tiền ra đây, tao không dám đảm bảo phát súng thứ hai sẽ còn chệch hướng đâu đấy” Phùng Lập Nguyên uy hiếp

Vũ Uy nghe tiếng kêu lớn kề sát tai nó khiến thằng bé càng khóc to hơn mà Minh Phong phía đối diện thì nguyên bản được một trận khiếp sợ , hồn lìa khỏi xác trước hành động mất hết tính người vừa rồi của Phùng Lập Nguyên. Tim anh gần như nhảy ra khỏi lồng ngực

“Phùng Lập Nguy