” nào đó luôn thường trực những nụ cười hạnh phúc. Còn một người nào đó thì luôn trong trạng thái mệt mỏi, sắc mặt lúc nào cũng trong trạng thái thèm ngủ vô cùng……Chẳng là, điện thì cứ mất, người không muốn mò đến hang sói nhưng lại không thể không tìm đến.
Ở Doãn Thị, từ trên xuống dưới, từ phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất cho đến phòng dọn vệ sinh thấp nhất , không ở đâu là không xôn xao bàn tán về Doãn tổng của họ.
“mọi người sẽ không tin được việc này đâu ? sáng hôm nay tôi đang lau sàn nhà cho phòng tổng tài thì Doãn tổng và cái cô Alice gì gì đấy bước vào, tôi rất cung kính chào hai người họ. Vốn định lau nhanh thì chuồn nhanh, vì trước giờ sếp tổng nhà chúng ta có tiếng lạnh lùng, ít nói. Ai ngờ, anh ấy tự dưng cười tươi với tôi và còn rất lịch sự chào lại nữa chứ. Ôi chúa tôi, cứ nghĩ lại nụ cười của sếp mà tôi cảm thấy mình như được bay lên chín tầng không trung. Đẹp….quả thực đẹp không cách nào miêu tả lại cho các cô hình dung được” một đám nhân viên lại túm tụm lại mà buôn dưa lê với nhau
Đám gà mái kia ồ lên mà ghen tỵ với cô gái vừa rồi “chị may mắn thật đấy. không biết khi nào chúng tôi mới được chiêm ngưỡng nụ cười của sếp đây. Haiz.”
“sao lúc đấy chị không lấy di động ra chụp lại cho chúng tôi ngắm.”
Cô kia cười khì khì “được….được…..để lần sau tôi sẽ chụp về cho các cô xem. Haha”
…………………
Lại vào một ngày khác
“bản báo cáo này vẫn còn thiếu rất nhiều chỗ. Tôi muốn ông liệt kê chi tiết những khoản doanh thu trong quý này cho tôi.” Minh Phong ngồi dựa người trên chiếc ghế da, nói.
Giọng của anh không hề mắng nhiếc, không có khó chịu, rất thoải mái nhưng lại khiến cho người kia chân tay run như cày sấy, lắp bắp “ dạ, tôi sẽ sửa lại…..,…vậy khi nào tôi …….tôi sẽ phải nộp lại”, ông ta vừa nói vừa rút khắn tay ra lau mồ hôi lấm tấm đầy mặt. Mỗi lần phải mang báo cáo nộp cho sếp là ông ta mất ngủ suốt một tuần liền, sút mất vài cần chẳng ít. Hôm nay, Doãn tổng ôn hòa, những tưởng sẽ khiến nhân viên bớt sợ, ai dè, họ càng sợ hơn. Thà anh cứ lạnh lùng như trước có khi họ lại quen , đằng này tính khí khác thường thực muốn người ta phải lên cơn đau tim mà………….
Minh Phong ung dung vắt chéo chân, bộ dạng rất thư thái, nụ cười lúc nào cũng sẵn trên môi, phun ra một câu khiến người kia phải ngay lập tức chống tay vào bàn để không ngất tại đây “ cứ từ từ làm, không phải gấp”
“rầm”
“Minh Phong, cậu mau mang An An của tôi ra đây” Hứa Kính Thiên vừa thô bạo phá tan cánh cửa phòng tổng tài Doãn Thị, tức tối đòi người
Minh Phong nhếch miệng cười tà “ Hứa tổng !!! cậu xem ra đến sớm hơn giờ hẹn thì phải?”
“Không nhiều lời, trả An An lại cho tôi” mặt Kính Thiên hằm hằm, nói lớn
“Cậu vội gì chứ ? An An mới chỉ đi có mấy tuần mà cậu đã nhớ con bé vậy a? Xem ra ba năm tới, cậu sẽ phải chịu không ít khổ sở rồi ” Kính Thiên càng nóng vội muốn tìm An An, Minh Phong càng thản nhiên nói như không can hệ gì tới anh.
Kính Thiên tối sầm mặt lại. Cư nhiên là tên họ Doãn kia bày trò. Anh nén lửa giận trong lòng, giọng xuống nước “ Minh Phong, cậu muốn gì ? Không phải Hải Lam đã về với cậu rồi sao? Cậu không định dấu An An ba năm đấy chứ?” nghĩ đến ba năm không gặp được An An mà lòng anh nóng như lửa đốt, kèm theo là sự khó chịu cùng cực. Anh thừa nhận, đối với An An , anh đã bị cô bé chinh phục hoàn toàn. Cái tính trăng hoa trước đây cũng không còn kể từ khi anh gặp và yêu cô. Giờ tên kia dấu cô đi, chắc anh chết mất………
Minh Phong lướt mắt qua vẻ mặt Kính Thiên sốt sắng cùng bất an liền nở nụ cười như ẩn như hiện, thư thái uống tách ca phê nóng rồi mới lên tiếng “ cái này còn phải chờ xem cậu có làm đúng như những gì tôi yêu cầu”
“yêu cầu ? Cậu đang ra điều kiện với tôi ? Minh Phong, cậu quá ngạo mạn rồi đấy !!! Hứa Kính Thiên tôi đường đường là tổng giám đốc S.I.C mà phải nghe theo cậu a?” Kính Thiên nhìn thẳng vào mắt Minh Phong, trong giọng nói kiên định lại mang theo sự phẫn nộ tức giận.
Minh Phong biểu tình không đoái hoài đến cảm nhận của người kia, nhún nhún vai, phun ra một câu “ vậy thì cả đời cậu đừng mong gặp lại An An đi”
“cậu……”
“sao hả? Cậu nói, cậu là tổng giám đốc S.I.C ? vậy không bằng bây giờ ra ngoài tìm lấy một người đàn bà khác là xong” Minh Phong híp hai con mắt lộ ra vẻ bí ẩn khó đoán “ nhưng nếu cậu làm vậy thì đừng mong gặp lại An An và con gái cậu ”
“ cậu vừa nói gì? Con gái tôi ? An An, cô ấy…” Kính Thiến há hốc mồm vì bất ngờ trước tin này. An An đã có thai ?
“Thế nào ? Bất ngờ quá phải không? So với cậu tôi coi như vẫn còn tử tế. Chí ít vợ mình mất tích còn biết có một đứa con” Minh Phong xoa cằm chầm chậm nói
Kính Thiên đúng là hết đường để chạy khi đứng trước “tên nghịch tặc” này. Anh thở dài, bất lực nói “ được rồi, tôi thua cậu rồi. Minh Phong, cậu không những ở trên thương trường túc chí đa mưu , ở ngoài thủ đoạn cũng quá cao tay đi”
“haha……….Kính Thiên, cậu đề cao tôi quá rồi. Tôi sao có thể bằng cậu”
“bớt khoác lác một chút. Nói đi, cậu muốn tôi giúp gì cho cậu?” Kính Thiên gằn lên. Biết thế này anh nên đem Hải Lam dấu thật kín đi cho tên kia đáng đời.
Minh Phon