á
“em biết” Hải Lam nhẹ nhàng ngắt lời , quay ra nhìn anh, một nét cười
dịu dàng nhu tình hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô “ chỉ là em
thấy tội nghiệp hơn cho Lâm Nguyệt Lan mà thôi”
“Trịnh Hải Lam, đồ đàn bà điên…..” Lâm Nguyệt Lan thực sự hóa ngộ , định hét lên mà mắng chủi Hải Lam xong cái miệng liền im bặt không dám lớn
tiếng tiếp khi bắt gặp cơn cuộng nộ trong mắt Minh Phong.
Nguyên lai, Hải Lam vẫn không hề cáu giận mà la lối ầm ĩ giống như ả
đàn bà kia. Khí chất tao nhã, điềm đạm được phát huy hết khả năng. Cô
dùng ánh mắt thương hại đặc biệt dành riêng cho Lâm Nguyệt Lan, không
nhanh không chậm , lên tiếng “Tôi điên ??? haha….thật buồn cười, sao tôi có thể điên được chứ ? Lâm Nguyệt Lan, cô nói rất hay !!! Nhưng mà tôi lại cứ có cảm giác những lời này như là đang nói chính cô quá vậy ??? Đã ba năm, vậy mà cô vẫn chỉ làm được thế này thôi sao?”
“Trịnh Hải Lam, cô muốn gì? Đừng nghĩ nói những lời mập mờ thì có thể khiến tôi tức giận? hừ…” Lâm Nguyệt Lan hừ lạnh một tiếng
“Lam, đừng để ý tới lời cô ta nói. Chúng ta đi thôi” Minh Phong nắm lấy tay Hải Lam, định kéo cô rời khỏi văn phòng, nhưng……
“Minh Phong, đợi chút” Hải Lam dùng lực kéo anh lại, hướng khuôn mặt
không một tia xúc cảm về phía Lâm Nguyệt Lan , mỉa mai nói “Tôi đâu cần
phải phí tâm nghĩ đủ mọi thủ đoạn ham hại người khác như cô. Cô hao tâm
tổn trí vậy mà ba năm qua vẫn chỉ là kẻ đứng lề đường như một thứ rác
rưởi bị ai đó lạnh lùng quẳng đi thế này sao? Thật đáng thương mà !!!
Cô thấy đấy, Minh Phong là chồng tôi, chúng tôi dù ba năm không gặp nhau nhưng tình cảm trước sau vẫn rất tốt, thậm chí là rất mặn nồng…..Anh ấy luôn nói lời yêu thương với tôi.Thử hỏi còn gì bằng là được chính chồng mình chăm sóc, quan tâm thế này chứ……Lâm Nguyệt Lan - Cô chẳng qua
cũng chỉ là kẻ qua đường không hơn không kém !!! Cô dày công như vậy mà ngay cả tư cách làm tình nhân của Minh Phong cũng không thể với tới
được, thật là…” Hải Lam bày ra vẻ kinh nhược đối với Lâm Nguyệt Lan, cố
tình tặc lưỡi nhẹ một cái mà bỏ lửng câu cuối nhưng ngụ ý thì rất rõ
ràng. Cô ta chắc không ngờ được rằng chính lời nói của cô ta lại là con dao nhọn hạ nhục chính mình.
“Cô, Trịnh….Hải……Lam” Lâm Nguyệt Lan giận tía mặt mũi, điên lên mà giương cao tay giáng xuống mặt Hải Lam
Nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng, Hải Lam không khó để bóp chặt bàn tay
sớm vì lời nói của cô mà trắng xanh đang gần chặm vào mặt mình kia. Còn
Minh Phong được trận bạt hồn bạt vía kêu lên “Lam cẩn thận” , đang định
đỡ cho cô nhưng may thay…..
“Bỏ ra….Trịnh Hải Lam, là cô cướp mất Minh Phong của tôi. Tôi sẽ không
tha cho cô” Lâm Nguyệt Lan cảm giác một trận đau nhức đến gần tắc mạch
máu dưới cổ tay, gầm rống lên.
Hải Lam không những không buông tay mình ra, thậm chí cô còn bóp mạnh hơn nữa khiến bàn tay Lâm Nguyệt Lan tím ngắt lại.
“Định tát tôi sao? Lâm Nguyệt Lan, cô nghĩ là mình còn có thể giống như
ba năm trước đây mà đẩy ngã tôi ? ” Hải Lam cười lạnh. Nghĩ tới mãi sau
này Hải Lam mới biết được mình mất đi một đứa con lại làm cho cô càng
thêm oán hận tới tận xương tủy Lâm Nguyệt Lan. Ánh mắt Hải Lam phẫn hận
gắt gao nhìn cô ta, tiếp tục “ Yên tâm !!! Tôi sẽ không đánh trả lại cô. Bởi vì cô không có nhân cách của một con người xứng đáng để tôi làm
vậy . Nó sẽ làm đôi bàn tay trong sạch của tôi vấy bẩn khi đánh vào đám
thịt hôi thối tanh mùi máu trên người cô. Xong.........." câu cuối cùng
Hải Lam nhấn mạnh lên từng từ như kề dao tận cổ Lâm Nguyệt Lan " nợ giết con tôi, tôi sẽ không bao giờ quên. Nó sẽ là nỗi ám ảnh đeo bám cô suốt phần đời còn lại"
" gì ??? Lam, em vừa nói gì ? Nợ giết con !!! Không nhẽ là cô ta.....??? " Minh Phong nghe câu cuối Hải Lam gằn lên mà không thể tin nổi. Nó làm cả thân hình cao lớn của anh trong nháy mắt chao đảo, sắp không đứng
vững. Đôi mắt bắt đầu nhuốm những tơ máu đỏ .........
Phản ứng dữ dội quá mức của Minh Phong lại không làm tim Hải Lam cảm thấy được an ủi, ấm áp hơn chút nào , bởi lẽ năm đó cũng chính anh là nguyên nhân dẫn đến việc cô sảy thai. Cho dù có chối bỏ, có nói gì đi chăng nữa thì đây vẫn là sự thật phũ phàng …….Hải Lam trong lòng đau khổ mà nghĩ vậy.
Hải Lam không hé răng nửa lời , câm lặng liếc nhìn Minh Phong thật lâu , giờ khắc này trong mắt cô là cả một khoảng rộng vô biên những bi ai cùng oán trách anh……
Minh Phong bị đôi mắt kia làm cho hoảng loạn, hơi thở trở lên kích động không cách nào hít được luồng khí xung quanh mình .
“ Lam……” anh không biết mình phải nói gì với cô vào lúc này. Cô thuần khiết thiện lương, đơn thuần đáng yêu nhưng hết lần này tới lần khác anh lại luôn khiến cô chịu quá nhiều đau khổ.
“Phong…anh đừng nghe cô ta nói. Trịnh Hải Lam rõ ràng là cố tình vu cáo em !!!” Lâm Nguyệt Lan quay ngoắt 180 độ mà oa oa kêu oan khóc nấc lên
“bốp” cái tát thứ hai không thương tiếc mà rơi trên má Lâm Nguyệt Lan , làm cô ta được một trận choáng váng , vội bám tay vào thành bàn để cho mình không bị ngã xuống sàn nhà
Mắt Minh Phong long lên rất đáng sợ , nghiến rằng nghiến lợi đưa hai tay bóp ngh