XtGem Forum catalog
Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329030

Bình chọn: 7.00/10/903 lượt.

ng ly rượu kia.

Anh chưa bao giờ đề phòng bạn tốt của mình hơn nữa phần lớn dược vật trên đời này anh có thể biết là của Nghiêm Quân Hạo! Nhưng cậu ta nổi tiếng trong nghề y, cậu ta lại tự mình điều chế xuân dược làm sao có thể để người ngoài biết!

“Em muốn làm cái gì?” Anh nhẹ nhõm hỏi người phụ nữ nhỏ của mình. Cho dù tay chân bị còng nhưng anh vẫn trấn định tự nhiên.

Người này, tâm tư tính toán của cô, thậm chí cùng bạn tốt của anh đem anh đến nơi này rốt cuộc muốn làm gì? Có thể tưởng tượng, bởi vì Nghiêm Quân Hạo giúp một tay cô có thể đưa anh đi sẽ không có ai hoài nghi, vì thủ hạ của anh sẽ không đề phòng bạn tốt cuả anh, càng không nghĩ tới cô.

“Muốn làm gì ư?” Cô cố ý quay đầu đi, gương mặt ngây thơ “Để cho em suy nghĩ một lát”

“A, em muốn.” Cô chợt đem mặt tới gần trước mặt anh “Anh không phải rất thích dùng tình dục để giày vò em sao? Không bằng em cũng dùng cái này để hồi báo anh có được không?” Em đem những thứ anh dùng với em, trả lại cho anh.”

“Ai dạy em làm thế?” Cặp mắt anh thoáng qua tia kinh ngạc, sau đó tâm vô tình hỏi. “Anh không phải là thầy tốt nhất của em sao? Cần gì ai khác dạy nữa?” Người đàn ông này từ 18 tuổi, cô không biết gì là yêu có thể dạy cô giãy giụa trong thế giới tình dục, sống không bằng chết, anh hỏi rất hay?

Nghe được lời cô nói anh nhìn cô thật sâu, không nói. Người phụ nữ này thật không ngờ đến! Anh cho là cô chỉ là một tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn kết quả anh sai rồi, cô căn bản là con hồ ly giảo hoạt! Có lẽ do anh đã bức đến mặt sâu nhất của cô mà ra?

“ Cảm giác không động đậy được, khó chịu lắm sao?” Vốn nghĩ muốn hỏi anh sướng hay không chỉ là lời như vậy cô không thể hỏi cho nên dùng cách khác đi! Cúi đầu hôn nhẹ nhàng môi anh, bị đôi môi vừa ăn kem lạnh cóng nhẹ nhàng liếm qua anh “Em đang đùa với lửa sao?”

Cả người anh cứ như hình chữ đại nằm đó không thể nhúc nhích, cả người trần truồng, cơ bắp chắc, bóng loáng mơ hồ ửng sáng, chỉ có một miếng chăn nhỏ đắp ở bộ phận trọng yếu. (tưởng tượng cười sặc sụa hình dáng của a Lâm đang nằm =))

Bị phục dược anh lại cảm thấy có chút nhếch nhác, anh nằm nơi đó, tựa như một con báo châu phi hoang dại có thể bất cứ lúc nào săn mồi, tràn đầy ngang ngược “Lương Úy Lâm bây giờ anh đang uy hiếp em sao?” Cô hừ lạnh ngẩng mặc lên, cầm hộp kem, cái muỗng nhỏ nhở múc xuống, cũng không bỏ vào miệng.

“Em bây giờ thả anh ra, anh có thể không so đo với em.” Thật đúng là hoàng ân rộng lớn nha! Nhìn anh nói xong như trong người có bao nhiêu bực bội.

"Nói giỡn sao!" Anh không so đo, cô so đo, "Em khổ cực mới biến anh thành như thế này, sao có thể thả anh ra? Nghĩ hay lắm.”

“Em xác định em chịu đựng được cái giá chọc giận anh sao?” Tròng mắt nguy hiểm híp lại.

“Anh xem em chọc có nổi không!” Cả người cô kéo qua thân thể của anh “Dù sao bây giờ anh không động đậy được có thể làm gì em.”

Người phụ nữ này thật phách lối. Tốt anh sẽ chơi với cô tới cùng. Nhìn cô có thể giở trò gì, dám ngồi trên người anh động đậy, dũng khí thật nhiều.

Nhìn thấy Lương Úy Lâm mím môi nhìn cô chằm chằm không nói gì nữa, Nhược Tuyết cúi người xuống ở bên tai anh hài lòng nói “ Anh không phải rất thích sao? Không bằng chúng ta chơi một chút có được hay không?”

Cầm cái thìa nhỏ lên, múc một ít kem màu hồng mê người hiện trước mắt của anh.

“Ừ, anh không phải thích ăn kem sao? Em cho anh ăn có được hay không?” Cô gặp quỷ mới không thích ăn kem, mặc kệ là cái gì….Ưm được rồi cô thừa nhận có chút xấu hổ khi nói ra câu kia, gương mặt đỏ bừng1

Một ít kem từ môi anh chảy xuống, băng gặp hỏa làm cho người anh căng thẳng, càng làm anh khó chịu, cái người chết tiệt kia lại dùng môi không ngừng đem kem hòa tan…

Đôi mắt anh như ngọn lửa động, một trận cuồng phong sẽ tới…

Người phụ nữ thật dám chơi anh như vậy? Cuộc sống hơn 30 năm của Lương Úy Lâm chưa từng có chuyện hoang đường như vậy, anh thật là bội phục chết cái người phụ nữ này rồi, dám cùng anh chơi lớn như vậy, trên đời này không tìm được người thứ hai…

Anh nhìn cô chằm chằm, nếu không phải là khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc cho dù có nhắm mắt cũng không nhận lầm thì anh nhất định cho là người phụ nữ này là yêu tinh mà Nghiêm Quân Hạo tìm được.

Hôm nay ở trước mặt anh, gương mặt khéo léo ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng thật không phải là Lăng Nhược Tuyết, cô là một con hồ ly tinh tu luyện chỉ đặc biệt để đối phó anh. (chậc tình hình a Lâm mê chị Tuyết như điếu đổ rồi )

Kem trên người ngày càng nhiều sau đó bị cô liếm sạch, cô lại dám cắn, gặm trên người anh.

Anh thở ngày càng gấp rút, tuy nhiên nó không có cách nào nhúc nhích, Nhược Tuyết nhìn cái đó nhô cao dưới chăn mỏng, nụ cười trên mặt càng thêm trở nên rực rỡ.

“Lương Úy Lâm, làm sao đây? Kem không đủ dùng!” Giống như khổ não nhìn trong hộp kem “Thôi còn lại bôi chỗ này cũng được rồi!” Cô kéo chăn mỏng. Đưa tay cầm nó, tiếng rút khí của anh mãnh liệt.

Cô dám! Anh nắm chặt quả đấm, trên trán nổi gân xanh, mồ hôi chảy ra. Hừ Lương Úy Lâm cũng có ngày này, đáng đời.

"Lăng Nhược Tuyết, em dám!" Anh cắn răng, vẻ mặt trở nên vặn vẹo.