Pair of Vintage Old School Fru
Yêu Em Như Người Ấy Đã Từng Yêu

Yêu Em Như Người Ấy Đã Từng Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323803

Bình chọn: 9.00/10/380 lượt.

Âu Phong và Uyển Tinh lẳng lặng sánh bước bên nhau, đôi chân trần hòa

cùng cát và sóng không biết đã đi được bao xa nhưng cuối cùng cũng đã

dừng lại, anh vẫn phóng tầm mắt ra biển xa, bàn tay to lớn đã dịu dàng

nắm lấy tay của cô tự bao giờ.

Không ai nói với ai lời nào nhưng cô lén ngước mặt lên nhìn người con

trai bên cạnh mình. Gương mặt anh hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng bàng bạc, các đường nét trên gương mặt ấy rất gần nhưng cũng rất xa, khiến cô

không kìm được đưa tay ra sờ gương mặt hoàn mỹ ấy.

Đang chăm chú nhìn biển xa thì anh bất ngờ cảm thấy những ngón tay ấm áp của cô đang sờ lên má mình, anh quay lại nhìn đôi mắt đẹp mê hồn của

cô, đôi mắt ấy ẩn chứa gì đó hoang mang và lo lắng. Anh tự hỏi phải

chăng cô vẫn còn cảm giác xa cách với mình, cô đang sợ hạnh phúc này

không vững bền ư?

Những dòng suy nghĩ đó thôi thúc anh kéo cô nép vào lòng mình, vòng tay

ôm chặt lấy bờ vai và thân hình mảnh mai của cô. Anh còn cảm nhận rõ

từng hơi thở ngắt quãng đang phả vào ngực mình, hơi ấm ấy xuyên qua lớp

áo, xuyên qua cả lòng ngực rồi chạm vào nơi sâu thẳm nhất của trái tim.

Cô hoàn toàn bất ngờ trước hành động này nhưng lại không thể phản kháng, cảm giác đứng trước biển nằm gọn trong vòng tay của người mình yêu

thương nhất thật không thể nào cưỡng lại được. Không gian dường như lắng đọng, chỉ còn sóng biển cứ mãi rì rào, hai nhịp tim như hòa cùng làm

một…

Cô chầm chậm ngước mặt lên liền lập tức bắt gặp anh cũng đang dịu dàng

nhìn mình, anh khẽ cúi xuống thấp, những đường nét từ đôi mắt sâu thẳm,

rèm mi dài và cả bờ môi gợi cảm của anh cứ hiện rõ ra trước mắt… cô còn

đang ngây ngây ngắm nhìn những đường nét ấy thì đối phương đã dịu dàng

đặt lên môi cô một nụ hôn.

Một nụ hôn dài, nhẹ nhàng và đầy lãng mạn rất hợp với khung cảnh nên thơ thế này, nhưng càng lúc cơ thể cả hai càng áp chặt vào nhau, nụ hôn

cũng trở nên mãnh liệt hơn, đê mê hơn… Nếu cứ tiếp tục thì cô không dám

chắc chuyện gì sẽ xảy ra nên vội vàng kết thúc nụ hôn tưởng như bất tận

này. Dù gì thì cô vẫn tự nhận mình là một người cổ hủ, cô không muốn có

những hành động quá thân mật hay vượt quá phạm vi cho phép ở nơi công

cộng như thế này. Dù bây giờ bãi biển rất vắng người nhưng cô vẫn quyết

định chấm dứt nụ hôn này trước khi nó đi quá xa.

* * *

Sau khi rời khỏi bãi biển vắng người, Uyển Tinh lập tức bị mê hoặc bởi

sự huyên náo của phố đêm ban nãy. Nên cô nhất quyết nắm tay Âu Phong đi

vào chợ một lần nữa cho bằng được. Nhưng phải công nhận đêm nay là một

đêm đầy xui xẻo của Âu Phong, vừa đi vào chợ chưa được năm phút đã bị

một đám nhóc tay cầm những que kem đủ màu rượt đuổi nhau tông phải,

chiếc áo lúc nãy còn chưa được giặt bây giờ lâm vào tình trạng còn tồi

tệ hơn lúc nãy.

Đương nhiên là thằng con trai to xác không thể bắt đền một lũ nhóc như

vậy được, nên sau khi lũ trẻ rối rít xin lỗi thì Âu Phong ráng nặn ra

một nụ cười méo xệch cho chúng đi. Nhưng còn cái áo thì sao? Đương nhiên là Uyển Tinh phải dẫn anh vào một siêu thị khác, nhưng sao kiếm mãi vẫn không thấy cái siêu thị lúc nãy nhỉ? Cô nhìn vết kem trên áo anh càng

ngày càng lan rộng kèm theo sắc mặt càng ngày càng méo của anh nên bèn

chọn đại một siêu thị khác nhỏ hơn

Cả hai lại tiếp tục vào khu thay đồ. Uyển Tinh nhanh chóng bảo anh cởi áo ra cho mình đem đi giặt

Nhưng sau đó Âu Phong gần như té xuống đất khi Uyển Tinh đem chiếc áo ra nhìn anh ngây thơ nói

“Tổng giám đốc, máy sấy hư rồi làm sao bây giờ!?”

Hỏi anh làm sao thì làm sao mà anh biết được, nhưng sau đó anh kịp lấy

lại khả năng phân tích tình huống của 1 CEO để sai cô ra ngoài kiếm mua

cho anh một cái áo. Cô bối rối nãy giờ nghe xong liền tươi tỉnh cầm tiền chạy đi.

Nhưng cái siêu thị này nhỏ quá nên không có bán quần áo, cô đành phải

chạy ra ngoài để kiếm thêm. Sao kiếm hoài mà không thấy nhỉ? Có lẽ do

buổi tối những shop quần áo lớn đã đóng cửa. Vậy thì kiếm mấy cửa hàng

bán quần áo lưu niệm cũng được. Nhưng cô gần như mếu khi không thấy cửa

hàng nào còn mở, may là trong giây phút gần như tuyệt vọng cô đã thấy

một cửa hàng còn hoạt động.

Uyển Tinh chạy như bay đến cửa tiệm đó, trao đổi một chút với ông chủ

thì ông mang ra hai cái áo! Nhưng quan trọng đây là áo cặp, họa tiết

nhìn rất dễ thương nhưng cô chắc mẩm là nếu vào mắt anh sẽ trở thành

“nhăng nhít” nên cô xuống nước hỏi

" Ông chủ ơi, còn mẫu nào khác không ông chủ?'

"Trời, hết rồi cô bé xinh đẹp! Mẫu này dễ thương lắm rồi, mấy đứa trạc như cháu ai cũng chuộng cả mà!"

Nghe ông chủ nói vậy cô thầm oán trách “Đấy, thì dễ thương quá nên anh

ấy chắc chắn sẽ không thích!”, nhưng vì hoàn cảnh không còn lựa chọn nào khác nên cô đành phải mua trước đi rồi tính gì tính

“Vậy bán cho cháu một cái đi!”

"Gì mà một cái? Cháu không thấy đây là áo cặp à?"

Ông chủ hơi lên giọng

" Hả? Vậy không lẽ người độc thân không được mua sao?'

"Nhưng nó vốn dĩ được sản xuất ra một đôi, nếu bán một cái cho cháu thì cái còn lại ai sẽ mua?"

Uyển Tinh muốn cãi lại nhưng đuối lý, dù sao bác ấy nói cũng đúng, haizzz, thôi đành “nhắm