oa chở được
khoảng 6 người, Uyển Tinh phải nhìn trước ngó sau khi đã chắc chắn là
không có Âu Phong trên xe mới dám bước lên.
Chiếc xe nhỏ chạy khắp nơi trong khu sinh thái, băng rừng vượt suối, đây là lần đầu tiên Uyển Tinh được tận mắt thấy lợn rừng, chim công, hươu,
nai, đà điểu,… nhưng có điều đường đi gập ghềnh quá, chiếc xe cứ lên dốc xuống dốc liên tục khiến cô chao đảo, lúc xe vừa chạy xong một vòng
dừng lại, à, đúng hơn là xe chưa dừng hẳn thì cô đã vội vàng lao ra khỏi xe nhưng do chạy nhanh quá nên va phải Âu Phong, những “dạng vật chất”
cuộn trong dạ dày cô nãy giờ không kìm chế được nữa bèn tuôn ra xối xả,
ướt cả một mảng áo lớn. Uyển Tinh hốt hoảng quên đi mình đang giận ai
kia nên cứ rối rít xin lỗi, cô kéo Âu Phong vào nhà vệ sinh, ra sức lấy
nước gột bớt vết dơ trên đó nhưng vẫn chỉ là cách tạm bợ.
Do sự việc xảy ra quá nhanh nên mọi người đều trở tay không kịp, do
không đi tắm biển nên cũng chẳng ai mang theo quần áo làm gì, còn quần
áo lưu niệm ở đây bị Âu Phong chê quá ấu trĩ nên kết quả chỉ vì cái áo
mà mọi người phải dừng cuộc vui ở đây để Tổng giám đốc đại nhân kiếm áo
thay.
Và trong cái khó ló cái khôn, mọi người nhanh chóng chuyển hướng từ đi
ngắm cảnh sang đi mua sắm, còn Âu Phong dẫn Uyển Tinh vào một shop hàng
hiệu, chỉ nội trang trí bên trong cửa hàng thôi cũng đủ khiến cô cảm
thấy ngưỡng mộ rồi, Âu Phong đứng bên kia thử áo sơ mi, vốn dĩ quần áo ở đây nhìn cũng bình thường thôi, nhưng khi được anh khoác lên người,
Uyển Tinh chẳng còn từ nào khác để miêu tả ngoài ba chữ “Quá tuyệt vời!”
Cuối cùng thì Âu Phong cũng đã chọn được hai cái áo nên xoay qua hỏi Uyển Tinh
“Em thấy cái nào được hơn?”
“Cái nào Tổng giám đốc mặc cũng đẹp hết!”
Đây là lời nhận xét thật lòng của cô chứ không hề nịnh nọt.
“Vậy cái này hay cái này?”
“Màu trắng thì thuần khiết, màu đen thì thu hút, Tổng giám đốc mặc cái nào cũng rất khí chất!”
Anh cười cười, cô cũng chẳng biết là anh tin hay không tin nhưng sau đó
anh chọn cái trắng đi đến quầy tính tiền. Uyển Tinh đi theo sau hỏi thăm
“Chỉ lấy một cái thôi ạ?”
“Ừ, lấy hai cái em trả tiền nổi không?”
Uyển Tinh nghe xong liền đơ tại chỗ
“Gì… gì chứ? Ai trả tiền cơ?”
“Không lẽ là anh… Em nôn vào người anh mà!”
Mấy phút sau, cả hai rời khỏi cửa hàng, Uyển Tinh đừng nói trả hai cái,
mà một cái cũng không đủ tiền nên đành lấy danh nghĩa mang nợ của Âu
Phong để trả tiền mua áo cho anh. Nhìn Âu Phong diện cái áo trắng, hai
tay đút túi quần, dáng vẻ ung dung tự tại rất bắt mắt nhưng Uyển Tinh
không tài nào “cảm” nổi. Sao mà “cảm” được khi phải dùng nửa tháng lương để thanh toán cơ chứ!!!
Tuy không thanh toán bằng tiền mặt, nhưng cô cảm nhận được cái ví của
mình quắt queo lại một cách đáng sợ, nhìn cái áo sơ mi được mua bằng
tiền mồ hôi nước mắt cả tháng trời của mình đang được anh nhởn nhơ mặc
ra đường quyến rũ ong bướm, cô chỉ còn nước ân hận gần chết nhưng cũng
không nói được gì.
* * *
"Sao hôm nay em buồn thế?"
Nhìn gương mặt ủ rủ của Uyển Tinh, Châu Mai liền tỏ vẻ châm chọc
"Ơ...em có buồn đâu ạ"
Uyển Tinh cười trừ
"Chưa gặp Tổng giám đốc có chút xíu mà đã mất sức sống vậy sao?"
Vừa nghe đến Âu Phong, Uyển Tinh không kìm chế được liền thốt lên
"Chị biết anh ấy đang ở đâu hả?"
"Vậy ra sáng giờ em buồn là vì không gặp được tổng giám đốc sao?"
"Ơ...."
Khuôn mặt Uyển Tinh bất giác đỏ lên, dường như là cô đang xấu hổ
"Hì, Tổng giám đốc hôm nay phải đi gặp mặt vài khách hàng từ sớm, anh ấy có để lại mảnh giấy cho em nè"
Uyển Tinh nhanh chóng nhận lấy, đọc kỹ từng chữ mà anh viết
“Hôm nay anh phải gặp mặt khách hàng, em chơi với mọi người vui nhé!”
Tờ giấy nhỏ nhưng lại rất lợi hại, Uyển Tinh cứ ôm tờ giấy đó suốt từ
trưa tới chiều rồi lại đến tối, cả ngày như người bị mộng du, nằm một
mình trong phòng mà cười… ngây ngốc.
* * *
Hậu quả của việc cả ngày không ăn uống gì đó là bao tử của cô đang biểu
tình dữ dội, Uyển Tinh dù “tự kỉ” đến đâu nhưng cũng không thể ngược đãi bao tử của mình, nên đành xuống dưới tầng kiếm chút gì đó ăn. Nhưng mọi người đã ăn từ sớm, giờ này cũng đã 9 giờ tối nên chắc mọi người cũng
đã ra ngoài chơi hết rồi, điều đó có nghĩa là bữa tối đã dùng xong, bây
giờ nếu cô ăn thì phải tự trả tiền túi! Uyển Tinh lập tức liên tưởng đến những bảng giá trên trời của thức ăn ở đây, cô lắc đầu thức tỉnh “Ngon
thì có ngon thật như mình không đủ tiền ăn một miếng bánh mì ở đây nữa,
ra chợ đêm ăn là tốt nhất!”
Nghĩ là làm nên Uyển Tinh vác cái bụng đang kêu ọt ọt của mình thẳng
tiến ra chợ. Địa điểm cô nhắm tới là một quán đồ nướng ven đường, nhìn
cũng khá sạch sẽ nhưng mà hơi đông thì phải. Báo hại cô phải mất một hồi mới kiếm được một chỗ ngồi thuận lợi: vừa có thể ăn vừa ngắm nghía dòng người qua lại.
Đang ăn ngon lành, Uyển Tinh liền ngẩng mặt lên thì bắt gặp một dáng
người lịch lãm từ xa, vốn dĩ Âu Phong luôn luôn nổi bật giữa đám đông,
bây giờ lại đang mặc đồ vest đi giữa chợ đêm nên càng thêm nổi bật. Mà
đặc biệt là bên cạnh anh còn có một cô gái mặc váy trắng, mái tóc đen
dài, c