nhìn cô khinh khỉnh, không nói gì rồi ung dung bước ra khỏi cabin, nên cô cũng ôm đồ lỉnh kỉnh theo sau.
Tuy mang danh lấy công chuộc tội nhưng vừa xuống xe thì Âu Phong đã
“được” các nhân viên lớn nhỏ vây quanh, ai cũng xem đây là cơ hội nịnh
nọt sếp tổng nên Uyển Tinh nhanh chóng bị đẩy ra cuối đoàn. Thấy cô như
vậy nên thư ký Châu Mai mới bước ra sau hỏi han.
Sau một hồi trò chuyện thì cô ấy mới nhìn vào đám người vây quanh Âu Phong nói nhỏ
"Em thấy cô gái diện váy hồng kia không?"
" Ừm… Em thấy rồi, cô ấy sao vậy chị?"
"Hôm em đến trễ, cô ta đã lên ngồi cạnh sếp tổng đó"
" Cái gì?"
Uyển Tinh nói có phần lớn tiếng nên mọi người đi trước đều quay đầu lại nhìn, cô chỉ biết cười trừ rồi hạ thấp giọng xuống
"Vậy sao cô ta không ngồi ở đó luôn mà còn đi xuống làm gì? Báo hại em
phải làm cái gối cho Tổng giám đốc dựa mấy tiếng đồng hồ!"
Châu Mai nghe Uyển Tinh nói liền mở to mắt nhìn cô
“Cái con này, không biết ghen à? Em biết Tổng giám đốc đã nói gì không?”
Uyển Tinh tò mò hỏi lại ngay, Châu Mai mới thong thả trả lời, hắng giọng mấy lần bắt chước giọng điệu của Âu Phong lúc đó
“Cô tên Diêu Uyển Tinh hay là trợ lý Tổng giám đốc?"
Vừa nghe xong Uyển Tinh liền mặt đỏ tía tai, Châu Mai vẫn hào hứng kể tiếp
“Haha, em không thấy đâu, lúc đó Tổng giám đốc không nhìn cô ta một cái
mà nói với giọng lạnh lùng như thế cả xe ai cũng nhịn cười, còn cô ta
mặt mày xám đen kiếm chỗ khác ngồi”
Uyển Tinh càng nghe càng cúi mặt, nhưng khi nghe đến câu tiếp theo Châu Mai kể cô liền ngước đầu dậy nhìn Âu Phong
“Mà cô ta dai như đỉa đói ấy, hôm qua lúc đi họp ra về, chị và Tổng giám đốc thấy cô ta đang đi bộ về khách sạn, Tổng giám đốc phong độ cho cô
ta đi cùng mà còn không biết điều, lên xe giả vờ say xỉn ôm Tổng giám
đốc cứng ngắc!”
Quá đáng, cô ta say chứ có phải anh ta say đâu mà không biết đẩy ra! Lợi dụng cơ hội đây mà! Uyển Tinh càng nghĩ càng thấy ấm ức, dựa vào cái gì mà mình phải tay xách nách mang cho hắn chứ! Cô nghĩ là làm nên liền
đằng đằng sát khí tiến về phía trước, cả đám đông thấy Uyển Tinh mặt hầm hầm đang đi tới nên ai cũng dạt sang một bên, chỉ có cô ả áo hồng là
mặt mày trơ trẽn không nhích qua, Uyển Tinh liếc cô ta một cái rồi dúi
đống đồ vào tay Âu Phong
“Anh tự cầm lấy!”
Vừa quay đi được vài bước cô quay lại nói thêm một câu
“Hay anh nhờ cô váy hồng đó cầm hộ cũng được, tôi không rảnh nữa!”
Rồi cô vùng vằng bỏ đi.
Uyển Tinh đã bỏ đi một đoạn nhưng mọi người vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy
ra, cô ả áo hồng mặt dày đưa tay ra đòi xách đồ nhưng Âu Phong không mảy may để ý đi thẳng về phía trước, Châu Mai hiểu tính nhiều chuyện của
mình vừa gây ra “đại họa” nên bèn đuổi theo Uyển Tinh Tuy có chút sóng gió giữa Tổng giám đốc và Uyển Tinh nhưng không ảnh
hưởng lắm đến tâm trạng vui chơi của mọi người, khu núi này nổi tiếng là một vườn sinh thái, động thực vật đa dạng, điểm nhấn là một hồ nước
rộng lớn, yên tĩnh ở trung tâm. Đây cũng là khu vực đẹp và mát mẻ nhất:
mặt hồ phẳng lặng, bờ hồ có những hàng rào gỗ bao quanh, cách xa xa lại
có một cái cầu gỗ nhô ra chừng mươi mét so với bờ để du khách chụp ảnh
lưu niệm.
Uyển Tinh và Châu Mai lon ton đi xung quanh hồ, nhưng mới đi được một
nửa thì cô đã đói đến hoa cả mặt nên đòi dừng lại kiếm gì đó ăn. Nhưng
điều đáng hận nhất của cô là ngay từ đầu đã chẳng chuẩn bị gì, quần áo
cũng chỉ lèo tèo có vài bộ, tiền cũng chỉ đem theo một ít, thức ăn lại
càng không; dù rất đói nhưng đồ ăn ở khu du lịch rất đắt, Uyển Tinh lại
tiếc tiền không dám ăn nên đành ăn bánh mì chay của Châu Mai. Tất cả chỉ tại Châu Mai là tín đồ ăn kiên điên cuồng, biết là đi du lịch mà chỉ
đem bánh mì không theo thôi, đến cả một mẩu thịt bé tí cũng không thấy.
Đang đau khổ gặm bánh mì thì Uyển Tinh phát hiện Âu Phong đang từ xa đi
tới, cô ả áo hồng kia cũng đang bám đuôi khá gần, cô hậm hực nhìn qua
chỗ khác, cắn bánh mỳ một miếng rồi nhai ngấu nghiến trút giận. Sau khi
chắc chắn mình đã cách Âu Phong một khoảng an toàn thì cô mới dừng lại,
véo một mẩu bánh mỳ cho cá ăn
“Đến đây, đến đây ăn nè…”
Những con cá rực rỡ sắc màu tung tăng bơi tới, thấy thức ăn liền nhao
nhao tranh giành với nhau, những con cá màu trắng, màu cam nổi lên hết
trên mặt nước rất đẹp, Uyển Tinh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và cũng rất vui. Nhưng đang mỉm cười nhìn đàn cá ăn thì đột nhiên tất cả đều nguẩy
đuôi bơi về phía bên trái… Uyển Tinh ngẩng đầu nhìn theo hướng đàn cá
đang bơi đến, hóa ra Âu Phong cũng đang cho cá ăn!
Uyển Tinh cảm thấy tức giận vô cùng, đến mấy con cá mà cũng muốn tranh
giành với mình ư? Đúng là quá đáng mà! Còn cả lũ cá vong ân bội nghĩa
kia nữa, sao không nghĩ xem ai mới là người cho bọn mi ăn trước chứ?
Uyển Tinh ấm ức tiếp tục gặm bánh mỳ, hết dùng ánh mắt căm hờn nhìn bầy
cá rồi lại chuyển sang liếc Âu Phong. Nhưng dù sao đến đây cũng để vui
chơi chứ không phải để tức giận, Uyển Tinh lấy phương châm này làm
phương châm rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, kéo Châu Mai lên ga tàu
mini tham quan khu sinh thái. Chiếc xe nhỏ gồm 3 toa, mỗi t
