tâm trạng
của ông lúc này so với lần gặp đầu tiên cũng không khác là mấy. Đứng
trước mặt anh, ông luôn bị áp đảo bởi vẻ ngoài lạnh lùng đến đáng sợ đó
"Ông đã vất vả rồi"
"Không...không! Cậu đừng nói vậy. Đó là bổn phận của tôi mà"
"Nếu không còn gì, tôi..."
Vị bác sĩ đưa mắt dò xét biểu hiện của Âu Phong, nhằm đi ra khỏi đây càng sớm càng tốt
"Được rồi, ông có thể đi!"
Âu Phong vẫy tay, mắt vẫn dán vào nơi căn phòng ấy
Vị bác sĩ già cúi đầu chào rồi đi ra khỏi đó, trả lại không khí tĩnh lặng lúc đầu
* * *
Âu Phong ngồi bên giường bệnh, mắt dán vào người con gái tuyệt mỹ đang
nằm lặng im trên chiếc giường trắng toát kia, khuôn mặt sắc sảo, xinh
đẹp tuyệt trần ấy luôn khiến người ta như chìm trong cõi mộng mị mà
không có cách nào thoát ra được
Chợt
Những ngón tay thon dài của Uyển Tinh khẽ động đậy, mi mắt cũng bắt đầu cử động nhẹ, và rồi cô dần dần mở mắt ra
"Tỉnh rồi sao?"
Âu Phong ngồi đó nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp
"Anh...sao anh lại ở đây?"
Uyển Tinh nhìn anh, ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa phẫn nộ bi oán
"Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh, anh đi ra ngoài đi!"
Uyển Tinh gắt lên
"Tôi xin lỗi!"
Âu Phong ngồi đối diện với cô, ánh mắt thành khẩn mà tha thiết
"Tôi không cần lời xin lỗi của anh, anh đi đi!"
Cô cố kìm nén cho nước mắt đừng chảy ra, cô không thể yếu đuối trước mặt anh, anh đã sỉ nhục cô như thế, làm tim cô đau đớn như thế, thì làm sao cô có thể tha thứ cho anh đây?
"Vậy em muốn tôi phải làm sao đây? Em nói đi!"
Anh đặt tay lên vai cô, ánh mắt đau thương bi oán, giờ đây anh không còn là Âu Phong lạnh lùng băng giá của ngày xưa, ánh mắt này cũng chỉ vì cô mà hiện hữu
"Đừng đụng vào người tôi! Tránh ra!"
Uyển Tinh đau đớn hét lên, tim cô như có hàng ngàn mũi kim nhọn hoắc đâm vào vậy. Đau lắm!
"Chỉ có cái chết mới khiến em hả dạ đúng không? Được rồi, từ nay Đàm Âu Phong này sẽ không làm phiền em nữa..."
Âu Phong lôi khẩu súng trong người ra, môi mỏng khẽ nhếch lên, anh nhìn cô mỉm cười chua chát
"Vĩnh biệt!"
Anh chĩa ngòi súng vào ngực mình, tay đưa lên và....
"Đừng! Em xin anh đấy! Đừng bắn! Đừng bắn mà!"
Uyển Tinh ôm chầm lấy anh, dúi đầu vào ngực anh khóc nức nở
Âu Phong ban đầu ngạc nhiên nhưng sau đó liền nhanh chóng mỉm cười. Anh
đưa tay vuốt lấy mái tóc mượt mà phảng phất mùi hoa anh đào của cô, ôm
cô vào lòng nở nụ cười ấm áp
"Đồ ngốc! Sao lại làm thế với anh?"
"Em..."
"Anh đã biết tất cả, 4 năm qua...là em vẫn còn yêu anh đúng không?"
"Ơ..."
Uyển Tinh mở to mắt nhìn anh, dường như chưa hiểu hết những điều anh vừa nói
"Anh đã đọc được cuốn nhật ký ấy"
"Này..."
"Có người thấy em ngất trên đường, họ đưa em tới bệnh viện và gọi cho anh..."
"...."
"Vì em lưu tên anh quá đặc biệt đấy!"
"Vậy còn cuốn nhật ký?"
"Thì vật dụng của em, người ta đưa anh giữ....cuốn nhật ký ấy vô tình rơi ra, nên..."
"Anh...đồ đáng ghét!"
Uyển Tinh quay đi, vờ giận dỗi
"Anh xin lỗi! Là anh không tốt! Đã làm em tổn thương rồi"
"Không...không đâu ạ! Em nên xin lỗi anh mới đúng, đáng lẽ...lúc ấy...em không nên làm thế với anh"
Uyển Tinh nhẹ nhàng ôm lấy anh, tựa đầu vào bờ ngực vững chắc của anh
"Đồ ngốc! Anh yêu em!"
Âu Phong ôm cô vào lòng thủ thỉ, giọng nói trở nên ấm áp hơn bao giờ hết
"Em cũng yêu anh!"
Cả hai bất giác nở nụ cười hạnh phúc
Trời còn sớm, se se lạnh, gió thoảng khẽ lay động hàng cây xanh đẻ lộ
những giọt sương đêm còn đọng lên kẽ lá, phía chân trời xa thẳm, nắng vỡ òa trong gió nâng cả bầu trời lên cao. Nắng nhảy nhót trên mặt hồ hòa
cùng bài ca bất tận của thiên nhiên. Một ngày mới lại bắt đầu. Uyển Tinh quay trở lại tập đoàn làm việc (Âu Phong đã tốn không ít công
sức cho việc này). Nhân dịp này, Âu Phong cho nhân viên trong tập đoàn
đi du lịch xem như vui chơi sả stress sao bao lâu cống hiến hết sức mình cho sự phát triển lớn mạnh của Tập đoàn
Đúng ngày đã định, tập đoàn AP tổ chức cho nhân viên đi du lịch ở bãi
biển X. Hôm nay không hiểu sao Uyển Tinh lại dậy muộn. Cô vội vã bắt xe
đến tập đoàn mà trong lòng không khỏi lo sợ.
Vừa đến nơi, Uyển Tinh run run đưa tay dụi mắt, dụi mắt rồi lại dụi mắt, một lúc lâu sau, thấy mọi thứ vẫn không thay đổi nên cô cứ đứng đờ
người ra. Trí Anh liền mở cửa sổ ra nhìn cô
"Uyển Tinh, lên xe đi! Mọi người đợi một mình cô thôi đó!”
Uyển Tinh chậm rãi bước lên xe, trong lòng thấp thỏm không yên khi hình dung ra khuôn mặt của Âu Phong lúc này
Vừa lên xe, Uyển Tinh đã cảm nhận được ánh mắt sắc như dao của ai kia
phóng tới, cô ngước mặt lên nhìn thì quả nhiên là Âu Phong.
"Tổng giám đốc, chào buổi sáng!”
Uyển Tinh cười trừ
"Không còn sớm đâu!”
Âu Phong mặt lạnh như tiền đáp lại
Uyển Tinh lập tức chột dạ, cười trừ chữa ngượng. Càng nhìn thì ánh mắt
của Âu Phong càng đáng sợ. Uyển Tinh quay đi tránh đi ánh mắt của anh,
trong lòng không khỏi tự trách mình vì đã vô ý ngủ quên
Uyển Tinh lủi thủi đi kiếm chỗ ngồi. Liếc mắt thấy kế bên Âu Phong vẫn còn một ghế trống nhưng không dám lại ngồi
Uyển Tinh khóc thầm, trách mọi người sao quá nhẫn tâm, đến chỗ