Disneyland 1972 Love the old s
Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?

Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323353

Bình chọn: 10.00/10/335 lượt.

Mà hình như cô đã nói là không ăn cơm của gái điếm làm.

Lạc Thành Hòa tức giận đến muốn đánh cô, mà cô cũng kiêu ngạo ngẩng mặt trực tiếp đối diện với ông, trừng mắt nhìn cha, chờ bàn tay kia đánh xuống. Khi đó cô nghĩ rằng, nếu ba dám đánh cô, chắc chắn cô sẽ để bàn tay còn lại dán lên người của Mai Phương.

Cuối cùng lại do Mai Phương ngăn cản, bàn tay kia không hề động đến cô, mà cô hừ lạnh, bỏ lại một câu giả mù sa mưa rồi liền xoay người rời đi.

Một lần nữa nhớ lại, Lạc An Hải cũng không muốn tái diễn cảnh đấy thêm một lần nữa.

Mà bây giờ -- Lạc An Hải vươn tay, nhìn bộ dạng của bà vừa khẩn trương lại chờ mong, khóe mắt cũng thấy Lạc Thành Hòa đang nhìn chằm chằm cô.

Lạc An Hải bỗng thấy xúc động muốn bật cười. Cầm lấy cái túi, cái gì cô cũng chẳng nói, mang theo túi xách ra khỏi cửa.

Mai Phương cùng Lạc Thành Hòa đều giật mình vì phản ứng bình tĩnh của Lạc An Hải, kinh ngạc, Mai Phương vừa mừng vừa sợ nhìn Lạc Thành Hòa, vẻ mặt thực sự kích động, mà Lạc Thành Hòa lại vô cùng kinh ngạc, hai ngày nay, Lạc An Hải thực sự dọa ông, hoàn toàn khác với bộ dạng cố chấp trong trí nhớ của ông.

"Nhớ hòa thuận với chị nghe con" Mai Phương xúc động nói với Hàn Định Duệ.

Hàn Định Duệ gật đầu.

Lạc An Hải cũng nghe Mai Phương nói, cô ngồi vào xe hơi, nhìn cũng không thèm nhìn Hàn Định Duệ đi theo vào trong xe, mặt chỉ hướng ra ngoài của sổ.

Lái xe nhấn nút nâng màn chắn cửa sổ, xe vững vàng đi thẳng phía trước.

Khoảng không gian yên tĩnh phía sau, cả hai người đều rơi vào trạng thái trầm mặc.

Lạc An Hải không hé răng, Hàn Định Duệ an tĩnh rút quyển sách giáo khoa ra khỏi cặp, chuẩn bị nội dung bài hôm nay.

Nghe thấy tiếng lật sách , Lạc An Hải liếc mặt nhì tên nhóc bên cạnh, thấy cậu chuyên tâm đọc sách, trong lòng ác liệt lại trào lên.

“Này, không phải mẹ cậu muốn tôi và cậu sống chung hòa thuận hay sao? Cậu không buồn hé răng mà chỉ đọc sách, ngay cả nói cũng không nói, cười cũng không cười, chỉ ngoan ngoãn trước mặt mẹ cậu và ba tôi là sao?”

Hàn Định Duệ dời ánh mắt khỏi trang sách, ngẩng đầu, yên lặng nhìn về phía Lạc An Hải.

Lạc An Hải khiêu khích nhếch mi mắt.

“Mẹ tôi bảo phải sống chung hòa thuận với chị.” Hàn Định Duệ tạm dừng một chút, biểu cảm vẫn không thay đổi, giọng điệu lạnh nhạt mà bình tĩnh.“Cô là chị của tôi à?” Ngày hôm qua cô đã tuyên bố rành mạch, cậu không phải em trai của cô, cô cũng không phải chị của cậu.

“......” Lạc An Hải quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chán ghét tên nhóc này!



Lạc An Hải không có quá nhiều ấn tượng với những chuyện đã qua, khi đó trong lòng cô chỉ có phẫn nộ, chỉ nghĩ đến việc đối phó với Mai Phương như thế nào, như thế nào ngỗ nghịch với ba, không có hứng thú với những việc ở trường. Cô không có người bạn thân nào, luôn luôn độc lai độc vãng (một mình đi về).

Nhưng mà cô không hề học cái xấu, không uống rượu hút thuốc, không chạy đi pub hay tham gia party, ngay cả ma túy cũng chưa chạm qua. Đối với những chuyện sinh sự ngây thơ hấp đẫn người xem này, Lạc An Hải hoàn toàn không có một chút hứng thú, cô cảm thấy loại chuyện này quá ngu ngốc, hơn nữa cũng không có ý nghĩa, người bị thiệt chính là bản thân mình, mà cho dù có hư hỏng đến mức nào đi chăng nữa thì ba cũng chẳng quan tâm đến cô.

Ngược lại, thành tích của cô rất tốt, hàng năm luôn luôn đứng nhất, cô thích cái cảm giác đứng ở trên cao, bễ nghễ nhìn mọi người phải thán phục mình, hơn nữa cái tính cao ngạo này cũng làm cho nhân duyên của cô không tốt, tuy rằng cô thực sự xinh đẹp, nhưng tất cả nam sinh trong trường chẳng ai dám theo đuổi cô.

Không có nam sinh nào muốn có một người bạn gái vừa thông minh vừa mạnh mẽ lại thêm cái tính bất trị, cho dù Lạc An Hải rất xinh đẹp, là hoa hậu giảng đường của trường học.

Cho dù chỉ một lần, Lạc An Hải cũng không muốn làm cho mối quan hệ của cô và cậu tốt lên, cô với tên nhóc kia nói chuyện cũng không hợp, càng không cần nói đến việc làm bạn tốt của nhau.

Trường học dành cho giới quý tộc này phân chia giai cấp rất rõ ràng – kẻ có tiền cũng phân cấp bậc, mà Lạc An Hải lại là người của giai cấp trên. Cho nên tuy không có duyên với ai, nhưng chẳng ai bắt nạt được cô, ngược lại số người nịnh bợ cô nhiều vô số kể.

Nhưng mà Lạc An Hải đều rất lạnh lùng với những người này, dần dà, cũng chẳng ai dám tới gần cô nữa.

Lạc An Hải nhàm chán ngồi trong phòng học, một người ba mươi tuổi ngồi nghe chương trình học của cấp hai, cô không ngủ đã là tốt lắm rồi.

Nhẫn nại đến gần giữa trưa, Lạc An Hải đang nghĩ xem có nên về nhà hay không...... Lúc này một cái cặp lồng cơm đột nhiên đặt lên bàn của cô.

Sau đó, Lạc An Hải nhìn thấy tên nhóc không nên xuất hiện ở đây đang kéo ghế, ngồi xuống đối diện cô.

“Sao cậu có thể ở đây?” Tên nhóc này không phải là học sinh của trường này, làm sao có thể vào được? Còn mang cả cơm đến, xem ra là muốn cùng cô ăn cơm trưa.

Không thể nào...... Buổi sáng khiến cô bực mình như vậy, bây giờ lại muốn bồi dưỡng tình cảm với cô sao?

Hàn Định Duệ yên lặng mở cặp lồng cơm ra, mặt không chút biểu cảm đáp lời, “Buổi chiều trường c