nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu vẫn không mở miệng, chỉ cần cô vui là tốt rồi.
“Còn có,” Lạc An Hải tiếp tục ra thêm điều kiện.“Cậu......”
“Này! Mày đang nhìn gì vậy?” Bỗng dưng có tiếng nói của mấy tên lưu manh nào đó quanh đây, vài thằng lưu manh trung học, mặt không có ý tốt, chính xác mà nói, là đang nhìn Lạc An Hải.
Lạc An Hải nhíu mày, không kiên nhẫn nhìn thẳng tên lưu manh dẫn đầu trong số chúng.
Là bọn học sinh của trường lận cận, bọn họ rất khinh thường những học sinh quý tộc, Lạc An Hải tiếng tăm vang xa, những học sinh ở trường học xung quanh đây không ai là không biết cô.
“Cô em này không phải là tiểu thư, hoa hậu giảng đường của trường quý tộc hay sao? Không ngờ học sinh trường quý tộc cũng trốn học nha? Thế nào, cô em muốn cùng bọn anh đi tìm chút kích thích hay không?” Con nhím tróc vàng dẫn đầu chúng cười thật là đáng ghét, cao thấp đánh giá Lạc An Hải, ánh mắt ghê tởm giống như cô không cùng đẳng cấp với chúng.
Ngoại hình của Lạc An Hải rất đẹp, ngũ quan tinh tế, khí thế cao ngạo không ai bì nổi, khiến cho người khác muốn có được cô, hình ảnh chinh phục được cô thật khiến cho người ta cảm thấy hưng phấn.
Hàn Định Duệ nhíu mày, trầm mặc đi đến phía trước mặt Lạc An Hải bảo vệ cô, không hề sợ mấy tên lưu manh trước mắt. Hành động này của cậu làm mọi người vô cùng sửng sốt, Lạc An Hải nhìn cái gáy của cậu, vài tên lưu manh lại ôm bụng cười to.
“Tên nhóc này cũng muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Ha ha, mau cút nhanh đi, bằng không ông đây đánh chết mày bây giờ!” Con nhím dẫn đầu thô bạo đẩy cậu ra. “Aaaaaa --” Ai ngờ Hàn Định Duệ lại đột nhiên dùng sức đá vào cẳng chân hắn, tên lưu manh kia ôm chân kêu thật to.
“Thằng nhãi thối này! Bắt lấy nó cho tao!” Con nhím đầu đàn rống giận.
Ba tên côn đồ xông thẳng về phía Hàn Định Duệ, Hàn Định Duệ cũng không bỏ chạy, bị bọn chúng đánh cho một trận.
Hàn Định Duệ thét lớn một tiếng, nhưng không chịu rút lui, há miệng dùng sức cắn vào cánh tay đối phương.
“Aaaa!” Tên kia đau quá kêu to, đành phải buông cậu ra.
Hàn Định Duệ té ngã trên đất, lại lập tức đứng lên.“Chạy mau!” Hắn nhìn Lạc An Hải rống to, chính mình lại không sợ chết lao về phía tên lưu manh dẫn đầu.
Hàn Định Duệ té ngã trên đất, lại lập tức đứng lên.“Chạy mau!” cậu nhìn Lạc An Hải rống to, chính mình lại không sợ chết lao về phía tên lưu manh dẫn đầu.
“Tốt lắm, tên nhóc này muốn chết đây mà!” Con nhím đầu đàn rút một con dao từ trong túi quần ra, phẫn nộ giơ về phía Hàn Định Duệ, đột nhiên có một hòn đá đụng trúng đầu hắn, con dao trong tay hắn rơi xuống đất, hai tay ôm lấy cái trán đang chảy máu.
Lạc An Hải cấp tốc nhặt con dao lên, thuận thế đá vào hạ thể của con nhím đầu đàn, thừa dịp con nhím đầu đàn khom người, đem dao kề sát cổ hắn.
Động tác liên tiếp gọn gàng giống như cô đã được luyện tập qua, không có một chút chần chờ hay kinh hoảng. Lúc trước cô phẫn nỗ chạy đến một võ quán, thân thủ không đứng đầu, nhưng đối phó với mấy tên lưu mạnh đường phố này thì dư sức, tuy rằng thân thể bây giờ không được tập luyện qua, nhưng cũng không có gì trở ngại được cô.
“Toàn bộ dừng tay cho tôi!” Cô rống to, cố dùng sức ấn sát con dao về phía cổ của con nhím đầu
đàn, con dao lập tức cứa lên cổ hắn, con nhím đầu đàn sợ tới mức khóc to.
“Chúng mày... chúng mày mau dừng tay!”
Nghe tiếng kêu của đại ca, bọn lưu manh lập tức ngừng ngay động tác.
“Quỳ xuống.” Lạc An Hải ra lệnh cho con nhím đầu đàn, đối phương run rẩy quỳ xuống, cô khua khua dao trước mặt hắn, nhắm ngay yết hầu, mỉm cười.
Cô từng một mình đến khách sạn bàn chuyện với mấy tên lưu manh trong xã hội đen mà mặt còn chưa đổi sắc, huống hồ mấy tên lưu manh này thì thấm tháp gì, đánh chúng chỉ làm bẩn tay cô.
“Như vậy thì sao? Không cảm thấy kích thích sao?”
Con nhím đầu đàn bị Lạc An Hải dọa cho sợ phát run, thế nào cũng không ngờ một thiên kim tiểu thư lại có thể đáng sợ đến thế. “Lạc, Lạc đại tiểu thư, thực xin lỗi, tôi sai rồi, xin cô tha cho tôi......”
“Tha cho mày? Cũng được.” Lạc An Hải một mặt khoan hồng độ lượng,“Vừa rồi mày dùng tay phải lấy con dao này? Như vậy, đập nát cánh tay phải, tao sẽ tha cho mày.” Cô quay đầu nhìn về phía một tên mập, ra lệnh cho hắn: “Tên kia, mau lấy một tảng đá đến đây, đập nát cánh tay phải của hắn cho tôi.”
Tất cả mọi người đều bị Lạc An Hải dọa cho sợ mất mật, con nhím đầu đàn sợ tới mức nước mắt nước mũi tèm lem. Ông trời, Lạc An Hải sao lại đáng sợ đến thế!
“Này, mấy người kia, các người đang làm gì vậy hả?” Bảo vệ của trường quý tộc nghe thấy tiếng nhốn nháo liền chạy đến, cho rằng học sinh trường mình bị mấy tên lưu manh bắt nạt, lập tức chạy vội tới đây.
Lạc An Hải liếc tên bảo vệ một cái, quăng dao cho con nhím đầu đàn.“Trả lại, về sau thức thời một chút, dám gây phiền phức cho tao, tao sẽ phế luôn hai cánh tay của mày, cút!”
“Vâng, vâng......” Thấy mình qua khỏi một kiếp nạn, con nhím đầu đàn vội vàng đứng lên, mang theo thủ hạ xoay người chạy trối chết.
Hàn Định Duệ đã sớm đứng lên, quần áo trên người sớm bị vấy bẩn, trên mặt có một vết thâm tím, mũi bị đánh cho chả