Yêu Em, Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em, Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326883

Bình chọn: 7.00/10/688 lượt.

ũng muốn

làm, ông ngoại vẫn còn có loại rượu thượng thừa hơn cơ, để ở trong tủ bát ở

phòng bếp ấy.”

“Ừ nhỉ, cô của cháu cũng

thích ăn bánh trôi nhân hoa quế”

Hà Thủ Tranh bĩu môi: “Là

chị Thẩm, gọi bằng cô làm người khác cảm thấy chị ấy thật già nha.”

Hà Tô Diệp trêu ghẹo:

“Cháu không phải vẫn gọi chú là chú đấy sao, thế nào mà không cảm thấy chú thật

già?”

Hà Thủ Tranh trịnh trọng

gật gật đầu: “Chú vốn cũng làm gì còn trẻ nữa, kết hôn với chị Thẩm chính là

trâu già gặm cỏ non rồi!”.

————–

Một bình to đựng mật hoa

quế, ngay cả trong khe hở cũng có thể ngửi được hương thơm thanh nhã.

Người một nhà ăn cơm cùng

nhau, không biết thế nào mà “buôn” tới cả đề tài em bé, nguyên bản chính là Hà

Tô Diệp đang chuyên tâm ăn cơm, thình lình bị các trưởng bối hỏi: “Tô Diệp,

cháu cùng Thẩm Tích Phàm lúc nào thì định có con, hai đứa cũng không còn nhỏ

nữa.”

Anh một miếng cơm nghẹn

trong miệng, miễn cưỡng nuốt xuống, xấu hổ cười cười: “ Hai đứa bọn cháu vẫn

còn bề bộn nhiều việc, tạm thời chưa nghĩ đến việc ấy.”

Ông nội Hà cười vang:

“Nói là nói như vậy, nhưng có một đứa con thì mới coi như là một gia đình hoàn

hảo, cháu xem chị họ cháu một nhà tốt như vậy, Hà Thủ Tranh thông minh như thế,

làm cho người ta thật thích.”

Vẻ mặt của Hà Thủ Tranh

vui sướng: “Em bé nhà chú, cháu đây so với nó sẽ lớn hơn, thế thì thật tốt nha,

rốt cục cũng có thể lên chức.”

Không phải chưa từng nghĩ

qua vấn đề có con, mà là Thẩm Tích Phàm vẫn chưa muốn có sớm như vậy, mà bản

thân anh tuy rằng rất coi trọng gia đình, nhưng công việc thật sự bận rộn, ở

bệnh viện tổng tư lệnh quân khu không phải phẫu thuật cũng chính là tăng ca,

ngay cả lúc đi ngủ buổi tối cũng sẽ bị điện thoại cấp cứu đánh thức, vì nguyên

nhân ấy, anh cũng chưa thực sự muốn có con.

Nếu kết hôn, có gia đình

cùng con cái, cũng bắt đầu phải có trách nhiệm, anh vẫn chưa muốn gò bó như

vậy.

Nhưng hiện tại nếu hai

người đều yên ổn rồi, chuyện này cũng có thể thương lượng.

Để lúc khác tìm một cơ

hội cùng cô nói một chút vậy, nếu cô vẫn không muốn thì đành quên đi, dù sao

loại truyện này vẫn là thuận theo tự nhiên thì tốt hơn.

—————–

Trên đường về nhà, mưa

nhỏ, bởi vì kẹt xe, nên ước chừng thời gian nhiều hơn mọi khi một giờ mới về

đến nhà.

Nhìn từ dưới tầng, đèn

trong nhà đã sáng, ánh sáng rõ ràng hắt ra, làm cho lòng anh thấy ấm áp, cùng

dĩ vãng giống nhau, anh biết cô đang đợi mình trong nhà.

Mở cửa, nghênh đón là một

mùi rượu thoang thoảng, anh khẽ nhíu mày, xem ra Thẩm Tích Phàm lại uống vào

không ít rượu.

Nhưng, trong phòng khách

cũng không thấy bóng dáng ai, anh hô lên vài tiếng cũng không có người đáp lại,

mở chốt cửa phòng ngủ, phát hiện Thẩm Tích Phàm đang ngơ ngác ngồi trên giường,

nhìn vào tủ quần áo khẽ cười.

Có lẽ là do hơi cồn, nên

khuôn mặt cô hơi phiếm hồng, khóe mắt, đuôi lông mày ánh lên thần thái như nắng

ấm, nhìn anh tiến vào, bĩu môi, rồi lại làm ra cái âm thanh ngọt ngào nũng nịu:

“Ông xã, anh mặc bộ quần áo này vào cho em xem đi.”

Anh tập trung nhìn, cảm

thấy thật ngoài ý muốn: “Quân phục? Bây giờ mặc vào làm gì?”

“Bảo anh mặc thì mặc

đi…”Thẩm Tích Phàm nheo mắt lại: “Em vẫn còn chưa nhìn thấy anh mặc qua lần nào

đâu, bệnh viện các anh hiện tại vì sao không có quy định mặc quân phục nữa

nhỉ?”

Thuận tiện nhận lấy quần

áo từ tay cô, anh giải thích: “Chỉ có bác sĩ chủ nhiệm mới mặc, nếu không thì

là các bác sĩ thực tập, hiện nay bệnh viện tổng tư lệnh quân khu nhân viên bên

ngoài rất nhiều, không phải chuyên nghiệp thì sẽ không phân biệt nổi đâu là “hàng

xịn” đâu là “hàng lậu”.”

Thay xong đồng phục, anh

thuận tay cầm lên cái ca vát, lại bị Thẩm Tích Phàm kéo lại: “Cái này với bộ

quân phục khó coi chết, lần sau em sẽ mua cho anh một cái màu xanh lam đậm

khác, lân trước em nhìn thấy có cái VERSACE cũng không tồi đâu, lúc ấy cảm thấy

không xứng với bộ quần áo này, nhưng mà hiện tại nhìn thấy vô cùng hợp.”

Hà Tô Diệp cười cười:

“Ngắm xong rồi chứ, anh có thể thay ra chưa, có điều anh có thể hỏi một câu tò

mò được không, vì sao đột nhiên muốn anh mặc quân phục?”

“Hôm nay, nghe các bạn em

nói, con trai mặc quân phục là đẹp trai nhất, sau đó em đã nghĩ tới bố, mặc

quân phục vào thật sự rất đẹp…. đủ thấy năm đó, bố em anh tuấn tiêu sái như

nào”. Đứng ở trên giường, cúi đầu tới gần mặt Hà Tô Diệp, thở ra mùi rượu

thoang thoảng say người: “Không ngờ anh mặc vào so với ông còn đẹp hơn, thì ra

chồng em chính là mê hoặc người như vậy, không nghĩ tới nha, ha ha……”

Anh cười rộ lên, chống

lại ánh mắt sáng lấp lánh của cô: “ Bà xã em quá khen rồi, hiện tại có thể….”

Lời còn chưa dứt, bất ngờ

không kịp đề phòng, mềm mại, làn hơi giữ lấy môi anh ngăn chặn lời nói, trong

miệng cô còn có hương rượu nho, làm cho người ta mê say. Hai người dính sát

nhau không có khe hở, dồn dập thở dốc cùng với cơ thê phập phồng, thân cận da thịt,

tựa như bạo phong cuồn cuộn nổi lên kinh đào hãi lãng, gắn bó, xâm chiếm lẫn

nhau, giống như một trận chiến hỏa bạo lại diễm lệ.

Nhưng anh đột nhiên nhớ

tới một chuyện


XtGem Forum catalog