đi mười tuổi
mất rồi.”
Lâm Ức Thâm tức giận: “Giống như mới đào em từ dưới
đất lên vậy, được rồi, mau trở về đi, tối nay đúng giờ anh đi tìm em.”
Cô gật gật đầu, đeo cặp lên vai, vẫy vẫy tay đi ra
thư viện. Dọc theo đường đi, rét lạnh thấu xương giống như một tấm lưới đem cô
bao kín lại, cái lạnh từng cơn từng cơn, ngẩng đầu nhìn trời, Ithaca thanh sạch
không chút bụi nắng lại càng tối, dường như tuyết sắp rơi.
Lâm Ức Thâm nhìn bóng dáng cô dời đi, nhẹ nhàng thở
dài, trở lại vị trí của mình, ngồi ở bên cạnh một người bạn một lúc lâu sau mới
hoàn hồn: “Cô gái kia nhìn thoáng qua rất giống bạn gái cậu!”
“Bạn gái cái gì, lúc nào thì mình có bạn gái!” Anh
vẻ mặt hoài nghi nhìn bạn cùng phòng.
“Ê! Đừng có chối, là cô gái lễ Noel lần trước tới
tìm cậu, là người rất tinh tế xinh đẹp.”
“ Người kia không phải bạn gái của tớ, mà cùng với
cậu cũng không có quan hệ.”.Lại tiếp tục chống lại ánh mắt nghi ngờ của bạn,
anh thở dài một hơi: “Nói hai ba câu cũng không nói rõ được chuyện, tóm lại tớ
cũng không lừa cậu, OK!”
Người bạn không thuận theo mà cũng chẳng thèm buông
tha tiếp tục bát quái: “Cái cô em gái mà trước đây cậu nói không phải là cô gái
vừa nãy chứ, kì lạ nha, hai người thoạt nhìn thật sự rất giống “trời sinh một
cặp”!”
Lâm Ức Thâm chỉa chỉa máy tính: “Làm việc, làm việc,
đừng nói nhảm nữa, cẩn thận báo cáo không hoàn thành được không biết ai bị ăn
mắng!”
———-
Cảm giác không biết đã ngủ qua bao lâu, chỉ thấy
quanh người nong nóng, nhưng theo bản năng lại cảm thấy lạnh phát run, nặng nề
nhợt nhạt nghĩ lại cảnh trong mơ, trống rỗng, lại vẫn giữ được một chút ý thức
tỉnh táo trong đầu.
Cô chỉ biết là bạn cùng phòng mở cửa ra rồi lại đi
mất, sau đó nghe bên tai thấy tiếng “bộp bộp”,âm thanh mềm nhẹ, dường như là
giai điệu tuyết rơi.
Một lúc sau, chuông cửa dồn dập vang lên, Thẩm Tích
Phàm lập tức tỉnh táo, mở mắt ra, trong phòng tối đen không có đèn, sờ soạng
nửa ngày mới đi được dép, chân vừa xỏ vào cảm thấy đầu ong ong rất đau, ngoài
cửa có tiếng người gọi: “Thẩm Tích Phàm, em có ở trong không?”
Là Lâm Ức Thâm— cô lên tiếng, nghiêng ngả lảo đảo đi
mở cửa, chỉ thấy Lâm Ức Thâm đang đứng bên ngoài, trên tóc còn vương giọt nước,
hơi hơi thở hổn hển: “ Sao mà bây giờ mới ra cửa, ký túc xá lại không có đèn,
anh tưởng em xảy ra chuyện gì.”
Cô mơ mơ màng màng “ừ” một tiếng: “Sao thế, trời
đang mưa à?”
“Là tuyết rơi!” Lâm Ức Thâm vào trong nhà, thuận tay
ấn xuống công tắc, trong phòng một mảnh sáng ngời, Thẩm Tích Phàm nheo lại ánh
mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thật ự là tuyết rơi!”
Anh cười cười, giơ lên tài liệu trong tay: “Sửa lại
xong rồi, em xem một chút, không hiểu chỗ nào anh giải thích cho, đỡ phải đến
lúc giáo sư hỏi em lại không trả lời được, như vậy thật thảm.”
Thẩm Tích Phàm thở ra một hơi, như trút được gánh
nặng: “Lâm Ức Thâm, em cam đoan về sau đến ngày lễ tết sẽ cúng cho anh trứng gà
đỏ, với đốt ba nén hương! Có kèm theo thịt bò khô, lạp sườn, anh cũng không
phải người theo chủ nghĩa ăn chay đi!”
“ Ba hoa!” Lâm Ức Thâm gõ lên đầu cô, ai ngờ ngón
tay đụng vào da thịt thân nhiệt lại cao hơn bình thường, rút tay về vội vàng
hỏi: “Thẩm Tích Phàm, em không phải sốt rồi chứ?”
Cô sờ sờ đầu, rồi gật gật: “Bảo sao bỗng dưng em cảm
thấy lạnh, thì ra là thật sự hơi hơi nóng.”
“Nằm xuống giường đi!” đôi mày của Lâm Ức Thâm nhăn
lại: “Lớn như thế rồi một chút tự giác cũng không có, cũng không biết tự chăm
sóc bản thân cho tốt, giáo sư của em rốt cuộc là ép buộc bọn em như thế nào,
thức mấy ngày rồi phải không?”
“Em không sao, chẳng qua có chút âm ấm, làm gì mà
phải kinh động tiểu quái như vậy!” Thẩm Tích Phàm tính tình lại nổi lên:
“Nhanh, mau cho em xem luận văn, buổi tối còn phải sửa, ngày mai đã nộp rồi!”
Lời còn chưa dứt, cô cảm thấy một trận mê muội, tim
đập mau không chịu nổi, chỉ cảm thấy mạch máu cấp tốc nở ra, đành phải đè lại
ngực, hoãn một hơi mới tốt lên một chút.
Lâm Ức Thâm sợ hãi: “Thẩm Tích Phàm, anh phải làm
gì, không có việc gì chứ, muốn đi bệnh viện hay không, trước nằm xuống rồi nói
sau!”
Cô gật gật đầu: “Em nằm nghỉ một chút, thở từ từ,
nhịp tim sẽ không làm sao nữa.”
————-
Phòng nghiên cứu CVI của đại học Pennsylvania.
Phòng thí nghiệm, phòng tài liệu một mảnh bừa bộn,
số liệu trên màn hình máy tính một loạt sắp xếp hỗn độn, mô hình từng cái từng
cái một nhanh chóng lướt qua, thỉnh thoảng lại có các loại âm thanh oán giận
truyền ra: “Sai rồi, lại sai rồi! Đám số liệu chết tiệt!”
Hà Tô Diệp hết sức chăm chú nhìn máy tính, bỗng
nhiên mắt phải nháy liên tục.
Có lẽ là quá mệt mỏi, hơn nửa tháng rồi ngủ không
quá ba ngày, ngay cả nằm ở trên giường đều thật xa xỉ, lại càng không muốn nói
là ngủ, vì để ra kết quả nghiên cứu của đề tài, tất cả mọi người đều bán mạng
làm, mà anh cũng rất lâu rồi chưa liên lạc với Thẩm Tích Phàm.
Không phải không nghĩ tới, mà là không thể.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên xa xa,
trong bầu không khí yên tĩnh, tựa như ở bên cạnh tai, một lần lại một lần,
không biết tại sao lại