XtGem Forum catalog
Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325063

Bình chọn: 8.5.00/10/506 lượt.

ái cơ chút. Cô còn nhớ

trước đây anh còn thề son sắt với cô rằng anh sẽ không bao giờ cưới

Triệu Vịnh Oái.

Từ Y Khả cầm lấy thiệp cưới, nhưng không có mở ra. Tuy cô đã biết tin này

từ lâu, nhưng khi tận mắt nhìn thấy thiệp cưới của hai người, lòng cô

vẫn đau nhói, Bây giờ cô mới phát hiện, cô không thể nào chấp nhận được

sự thật này. Anh cưới ai cô cũng có thể hiểu được, nhưng sao lại là

Triệu Vịnh Oái, cô từng muốn chúc phúc anh và người phụ nữ bên cạnh anh, nhưng giờ cô mới nhận ra, cô không phải là một người cao thượng như

vậy.

Cô không thể nào chấp nhận được sự thật rằng tình yêu của anh đã dành cho người phụ nữ khác.

Từ Y Khả đặt thiệp cưới vào túi rồi nói: “Thiệp cưới của cô tôi sẽ nhận,

tôi cũng sẽ giữ lời hứa, sau hôn lễ của hai người, tôi tuyệt đới sẽ

không bao giờ đến quấy rầy cuộc sống của hai người nữa.”

Triệu Vịnh Oái nói: “Chúng tôi đương nhiên sẽ tiến hành hôn lễ, cô đừng mơ

tưởng, Mặc Dương bây giờ chỉ yêu mình tôi, chỉ cần cô đừng trơ trẽn chạy đến quấn lấy anh ấy, chúng tôi từ trước đến nay vẫn luôn hạnh phúc.”

Từ Y Khả uống hết cốc nước rồi đứng dậy rời đi.

Ngồi trong taxi, lái xe hỏi cô đi đâu, cô vẫn sững sờ ngước mắt nhìn ngoài cửa sổ

Bên ngoài màn đêm mờ mịt.

Một thành phố phồn hoa như vậy, nhiều người như vậy nhưng có mấy người khi

yêu sẽ mãi mãi chung tình với tình yêu đó, có mấy người bỗng dưng thức

dậy trong đêm tối mà không cảm thấy cô đơn hiu quạnh. Cô không cầu mong

gì nhiều, chỉ hy vọng khi cô giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm có một người bạn bên cnạh giường an ủi cho cô cảm giác an toàn. Yêu một người đúng

thật không dễ dàng gì, một khi đã yêu lại không thể nào dứt được. Cô

không đủ minh mẫn đề đi so đo chuyện tình cảm này là đúng hay sai, cô

chỉ biết rằng cô muốn ở cạnh người đàn ông kia suốt một đời, con gái cô

cũng ở bên anh, làm sao cô có thể rời anh mà ra đi bây giờ.

Lái xe quay lại hỏi cô hai lần, dường như hạ quyết tâm, cô thầm hít sâu: “Đường Đông Phúc.”

Chiếc xe màu đen dừng lại trước biệt thự, một thân hình mảnh khảnh đang ngồi

xổm bên cánh cổng lớn, ánh đèn xe rọi lại, cô vịn tường đứng lên, bàn

chân tê cứng, có lẽ đã ngồi quá lâu nên vừa đứng dậy người cô hơi lảo

đảo.

Trần Mặc Dương bế Loan Loan xuống xe, Từ Y Khả sửng sờ, cô chạy nhanh đến

giật lại Loan Loan từ tay Trần Mặc Dương, sau đó lại giống như con gà

mái ôm chặt con gái trong người. Trên tay Trần Mặc Dương trống rỗng, anh ngẩn ra, nhìn bộ dạng cô, anh rất muốn cười, nhưng vẫn cố gắng kiềm

chế.

Anh tiến đến từng bước, cô lại lùi lại từng bước, tựa như sợ Loan Loan lại bị cướp đi, cô nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác.

Loan Loan đang mơ màng, mở mắt ra nhìn thấy mẹ cô bé liền phấn khởi gọi: “Mẹ, mẹ, con nhớ mẹ…”

Đã lâu lắm rồi cô không được gặp con gái, ngay cả trong giấc mơ cô cũng mơ thấy hình ảnh khuôn mặt con gái. Cô không nén nổi xúc động, cứ vậy mà

ôm Loan Loan khóc. Loan Loan bị mẹ làm sợ cũng nũng nịu khóc.

Trần Mặc Dương nhìn một màn trước mắt, tựa như hai mẹ con vừa trải qua sinh

ly tử biệt. Anh hơi khó xử, cảm giác như chính mình vừa làm tội ác tày

trời.

Hai mắt cô đẫm lệ nhìn con gái: “Loan Loan, mẹ nhớ con lắm, con đi đâu vậy, sao mẹ không tìm thấy con…”

Loan Loan khóc thút thít: “Con ở nhà nội, con cũng nhớ mẹ…”

Trần Mặc Dương muốn đến bế con gái, cô không chịu, anh ho lên một tiếng, mở cửa ra nói: “Vào trong rồi nói chuyện.”

Anh bảo bác Trương dỗ Loan Loan ngủ, cô không đồng ý, khăng khăng tự mình ru con ngủ.

Khi Loan Loan đã thiếp đi, cô vẫn còn luyến tiếc vuốt ve khuôn mặt ngây thơ của con gái.

Anh biết mình đã dồn ép cô quá rồi, nhìn thấy cô như thế, anh cũng rất đau lòng: “Ra ngoài đi, chúng ta nói chuyện.”

Cô lưu luyến đóng cửa phòng, rồi theo anh ra phòng khách.

Lúc trước cô có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng khi gặp rồi cô lại cảm thấy tủi thân uất ức, nói không nên lời.

Anh biết rõ còn cố hỏi: “Bác Trương bảo với anh rằng em đến tìm mấy lần?”

Cô chất vấn anh: “Vì sao anh lại mang Loan Loan bỏ đi?” Nói đến đây cô lại yếu đuối khóc, mấy hôm nay cô thật sự bị anh bức đến điên rồi, chẳng

nhẽ anh không biết không gặp được con gái đối với cô mà nói là chuyện

tàn nhẫn cỡ nào? Lúc trước, Loan Loan còn nhỏ, hai năm không gặp con

gái, cô có thể chịu đựng trong lòng, nhưng bây giờ cô đã sống cùng Loan

Loan hơn ba tháng, cùng Loan Loan vui đùa, tâm sự, đột nhiên lại chia

lài, thử hỏi sao cô có thể chịu đựng nổi.

Ạnh nói: “Anh đưa con đi trốn lúc nào, hôm trước anh đi công tác nên gởi con bên nhà mẹ .”

Nói dối! Là anh cố ý .

Anh lại lên tiếng: “Anh cũng đang định tìm em nói chuyện,vừa khéo, em đã

đến, anh sắp kết hôn, chắc hẳn em cũng đã nghe qua, dĩ nhiên sau khi kết hôn anh vẫn sẽ để em gặp Loan Loan, chúng ta có thể thương lượng việc

em gặp gỡ Loan Loan, nếu như em có yêu cầu gì cũng có thể đề ra.”

Trông anh rất nghiêm túc, không giống đang đùa, những dũng khí lúc nãy của cô dường như cũng đã biến mất.

Cô cúi đầu, khẽ khẽ móng tay, không biết mở miệng thế nào.

Liếc nhìn qua cô, anh đứng dậy: “Không có yêu cầu gì sao? Vậy cứ th