muốn nghĩ ngày mai nên làm gì, sống thế nào.
Thật ra tôi không lo sẽ bị mama
Tang sa thải. Tên nhóc Ngải Đông sau khi tới đây lượn lờ một vòng đã
nịnh nọt rằng chỉ cần khuôn mặt búp bê và nụ cười “như mùa thu tỏa
nắng”, tôi chắc chắn có tên trong danh sách top 3 tiểu thư đẹp nhất của
Mỵ Sắc. Câu tâng bốc cuối cùng mới đúng là một tấc lên trời: “Sư tỷ, nếu chị mà không đánh nhau, em dám cam đoan là với sắc đẹp này, dáng người
này, chị xứng đáng là gái giang hồ thứ thiệt thời cổ đại!”
Còn
tôi lại dùng nắm đấm thép chứng minh với cậu ta rằng, ở thời cổ đại tôi
chẳng những là gái giang hồ mà còn là Võ Trạng nguyên.
Nhưng giờ nghĩ lại, nhan sắc hay sức mạnh đều không có tác dụng, lúc này, tôi sợ rằng mình sắp thất bại rồi.
Trên thực tế, sau khi nhận nhiệm vụ này, tôi đã đoán được trong đầu lão Đàm
đang suy tính điều gì. Lão hiếm khi tập trung anh tài các phòng ban như
vậy, chứng tỏ tầm quan trọng của vụ án này là không hề nhỏ.
Vụ
này rất được các vị lãnh đạo cấp cao quan tâm, yêu cầu phải tìm ra người trốn đằng sau bức màn bí ẩn kia trong thời gian ngắn nhất. Nhưng thành
phố rộng lớn như vậy, manh mối lại rải rác, muốn tìm được một người đang lẩn trốn, nói thì dễ mà làm thì khó.
Tôi có cảm giác, ngay cả người đã chinh chiến hàng trăm trận như lão Đàm cũng có lúc mất phương hướng.
Nhưng con đường thăng tiến của lão không cho phép vấp phải bất cứ chướng ngại vật nào, nên lão cần tạo ra một bước đột phá. Và bây giờ, tôi, người
đang sống ở nơi đêm đêm ca hát này chính là một bước đột phá quan trọng.
Hai tuần trước, trong quá trình truy lùng Hải Thần hội – tổ chức xã hội đen lớn nhất Đông Nam Á, Interpol[1'> đã liên hệ với Cục Cảnh sát thành phố, cho biết hội này đã dùng một số tiền lớn để mua khuôn làm tiền giả của
một người có tên Long Ca. Theo các nguồn tin nội bộ, số khuôn trong tay
tên Long Ca này áp dụng kỹ thuật mô phỏng tiên tiến nhất hiện nay nên
chất lượng tiền giả hơn hẳn các loại trước đó, ngay cả công nghệ nhận
dạng hiện đại nhất cũng khó phát hiện ra chứ đừng nói đến mắt thường.
[1'> Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế.
Có thể tưởng tượng một khi loại tiền giả cao cấp này được đưa vào thị
trường sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc lưu thông tiền tệ và ổn
định xã hội. Đám tội phạm Hải Thần hội kia thấy tiền là sáng mắt nên rất nóng lòng muốn thử, bọn chúng nhất định phải có được khuôn đúc trong
tay Long Ca để thu về món hời lớn.
Trong tay Long Ca hình như
vẫn còn mấy bộ khuôn cần thử nghiệm, bọn chúng đã hẹn một tháng sau sẽ
giao dịch tại thành phố này, vì đây là trung tâm đầu não bí mật của Hải
Thần hội. Về thời gian và địa điểm cuộc hẹn, ngay cả người trong nội bộ
Hải Thần hội cũng không biết chính xác. Tin tức chính xác duy nhất là
nhân vật Long Ca quan trọng này đang trốn ở một góc nào đó trong thành
phố A. Hắn ta đang án binh bất động, chờ thời cơ tạo nên một trận sóng
lớn.
Lãnh đạo cấp trên đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn chỉ có ba chữ: Tìm ra hắn.
Quả là khó!
Nhưng lão Đàm vẫn tìm được tin tức quan trọng trong những tin tức ít ỏi ấy:
Thành phố này có ba tên Long Ca tiếng tăm lừng lẫy, ít nhiều cũng dính
dáng đến hắc đạo. Để nắm được nhất cử nhất động của bọn chúng, phòng
ngừa tai họa, việc phái người đi theo dõi là điều tất nhiên, và gã đàn
ông tôi phải tiếp cận chính là một trong ba tên đáng nghi ấy: Đặng Lũng.
Cha Đặng Lũng là đại ca của một bang hội có tiếng vào những năm 80 thế kỷ
XX. Sau này trong một lần đánh nhau trên phố, ông ta bị kẻ thù chém vào
vai phải nên từ đó nung nấu ý định thoái ẩn giang hồ. Cuối những năm 80
đầu những năm 90, ông ta bắt đầu rút chân ra khỏi hắc đạo, chuyển sang
kinh doanh hộp đêm không mờ ám nhưng cũng chẳng lương thiện. Giờ Đặng
Lũng kế nghiệp cha kinh doanh phát đạt, được mọi người gọi là Lũng
Thiếu. Một nửa các tụ điểm vui chơi giải trí ở thành phố A đều có liên
quan đến Đặng gia.
Dù bề ngoài việc kinh doanh giải trí của Đặng gia có vẻ rất phát đạt nhưng lão Đàm vẫn nghi ngờ Đặng Lũng kinh doanh
trái phép. Bởi giao dịch của Hải Thần hội và Long Ca cũng lên tới hàng
triệu, mà kẻ có tiền thì chẳng bao giờ chê tiền nhiều.
Vì thế, Đặng Lũng trở thành một trong những đối tượng cần được “săn sóc đặc biệt”.
Tôi biết lão Đàm đang định dốc túi đánh canh bạc cuối cùng, vì bây giờ đang trong giai đoạn chuyển giao lãnh đạo. Lão vội vàng muốn tìm một cơ hội
để lập công, nếu không, dù có chết lão cũng không cử tôi tiếp cận Đặng
Lũng.
Người ngoài nhìn vào có thể thấy, dù tôi đã gây ra không
ít tai họa nhưng với gương mặt, độ nhạy bén và kinh nghiệm sẵn có, việc
tôi trở thành ứng cử viên thích hợp nhất cho nhiệm vụ gián điệp lần này
là rất hợp lý. Thật ra không phải như vậy. Lão Đàm sáng suốt lắm, lão
biết tôi là người không thích hợp nhất.
Bởi vì tôi và Đặng Lũng có mối thù riêng.
Nói ra cũng oan cho Đặng Lũng, tôi và hắn ta từ trước đến nay chưa hề quen
biết, suốt hai mươi bốn năm không một lần gặp gỡ. Theo lý thuyết, ngoài
việc có chút tiền và vẻ ngoài dễ làm người ta mất bình tĩnh, hắn không
đáng để tôi hận. Nh