ng cảm giác mình thật là khủng khiếp, cô cảm thấy được
đầu của mình đang dài ra hai cái sừng tà ác.
Trời ạ!
Mình làm sao có thể biến thành một cô gái đáng sợ như vậy? Cư nhiên làm cho lửa
ghen đốt trụi tất cả lý trí của bản thân, đốt trụi tất cả phong độ.
Nhưng mà
trong lòng cô lại có một thanh âm khác nói với cô. Cô làm như vậy không có sai,
cô cự tuyệt anh, không cho anh nói ra hứa hẹn gì mới là đúng. Bởi vì ngộ nhỡ có
một ngày anh thật sự rời khỏi cô, cô phải làm sao bây giờ?
Cả người
Nghênh Xuân sụp xuống cạnh cửa, toàn bộ thân mình cuộn thành một đoàn, trừ bỏ
không ngừng khóc ra, cô thực không biết phải làm thế nào mới tốt. Ai tới cứu cô
a?
*** ***
Nghênh Xuân
bị âm thanh ồn ào ngoài cửa đánh thức, cô phát hiện ánh mắt mình chua xót cơ hồ
không mở ra được. Hơn nữa mình còn nằm ở cạnh cửa, toàn thân đau nhức chỉ có thể
dùng động tác thật chậm mà di động.
Cô đang
nghĩ tới chuyện gì xảy ra liền nghe thấy tiếng bước chân binh binh bang bang
ngoài cửa, sau đó là Nghênh Thu khẩn trương gọi cô.
“Chị cả,
không xong.”
“Chị. . . .
. .”
Nghênh Xuân
còn chưa kịp mở miệng nói chuyện liền bị cánh cửa mở ra đập mạnh lên mặt. . .
“Chị cả
không ở đây sao?” Nghênh Thu nhìn phòng trống không một bóng người, không chú ý
tới phía sau cửa.
“Tình huống
khẩn cấp như vậy rồi mà rốt cuộc còn chạy đi đâu? Chị cả không hiểu chuyện
này.” Nghênh Thu nói xong liền đóng cửa lại, xoay người muốn đi chỗ khác tiếp tục
tìm kiếm.
“Em gái. .
. . . .”
Một giọng
nói nho nhỏ khiến Nghênh Thu dừng bước chân. Cô nghi hoặc mở cánh cửa, nghe thấy
phịch một tiếng, cô vội vàng ghé đầu nhìn đằng sau, phát hiện rõ ràng Nghênh
Xuân đang chảy máu mũi.
“Chị cả, chị
làm gì mà tránh ở phía sau cửa?”
“Chị ra lệnh
cho em lần sau trước khi mở cửa phải gõ cửa trước, không được lập tức mở ngay cửa.”
Nếu đụng nhiều hơn vài cái nữa, cô liền sẽ không còn chị gái giúp cô giặt đồ nấu
cơm.
“Nha! Chị
thật sự là càng lúc càng giống Đại vương gia kia, thích ra lệnh cho người khác
. . . A! Nói đến Đại vương gia, chị cả, chuyện lớn rồi, chỉ có chị mới có thể xử
lý được anh ta.”
“Sao lại thế?”
“Đại vương
gia hình như là nổi điên, nói muốn thiêu máy thời gi¬an.”
“Cái gì?”
Quả nhiên,
khi Nghênh Xuân đi theo Nghênh Thu vào trong đình thì máy thời gi¬an vốn được mẹ
coi như bảo bối đã bị mang đến đặt ở giữa, bốn phía chất đầy củi gỗ.
Lan Tĩnh cầm
cây đuốc đốt lửa, vừa châm lại tắt, tắt lại châm, châm lại tắt, tức giận đến sắc
mặt khó coi muốn giết người.
Chẳng lẽ
ngay cả cây đuốc đáng giận này cũng đang bắt nạt anh sao?
“Không cần,
Đại vương gia tha mạng a! Không cần. . . .”
Mà đổi lại
một bên, Quan mẹ bị trói trên tàng cây gào khóc, cầu khẩn không cần thiêu đi di
vật duy nhất chồng bà lưu cho bà.
“Anh muốn
làm gì?” Nghênh Xuân mặt tái nhợt nhìn tất cả trước mắt. Hiện tại là đang diễn
cái gì? Vừa đốt lửa vừa trói người. Ai không biết còn tưởng rằng đang đóng
phim, mà diễn xuất của mẹ có thể giành tượng Oscar được rồi.
“Nghênh
Xuân, con nhanh chóng bảo cậu ta không cần thiêu hủy máy thời gi¬an. Đó là tâm
huyết cả đời của người cha không sống lâu được của con, cũng là di vật duy nhất
để lại cho chúng ta a! Làm sao có thể thiêu hủy? Đốt trụi cũng không còn nữa,
không thể a! Bạn già a! Làm sao bây giờ?”
Tuy rằng mẹ
hô trời gọi đất có thể giành giải obasan diễn viên xuất sắc nhất rồi. Nhưng
cũng là từng tiếng nói đánh vọng vào trong lòng Nghênh Xuân.
“Anh rốt cuộc
muốn như thế nào?”
“Bổn vương
muốn em tin tưởng, bổn vương vĩnh viễn cũng sẽ không không có lý do gì rời khỏi
em.” Mặt anh không chút thay đổi, thật sự rất giống Vương gia cổ đại cao cao tại
thượng, thần thánh không thể xâm phạm, tuy rằng thật sự anh đúng là như thế.
Nhưng ở hiện
đại, anh cũng chỉ là một người bình thường. . . . Nhìn gương mặt trang nghiêm
tuấn mỹ của ta, nhếch môi để lộ ra quật cường, còn có cặp con ngươi đen sáng ngời
hữu thần kia. . .
Cho dù anh ở
hiện đại, như cũ vẫn là một nam tử xuất sắc làm người ta không thể xem nhẹ,
cũng là một. . . . nam tử dễ nổi bão.
“Tại sao muốn
như vậy?”
“Còn phải hỏi
sao?” Lan Tĩnh ngay cả khẩu khí đều tràn ngập mùi thuốc súng.
“Anh không
nói em làm sao có thể biết? Em cũng không phải con giun trong bụng anh.”
“Em biết
không? Khi em không ăn giấm, dịu dàng, khéo hiểu lòng người, giống hệt như một
đóa hoa giải ngữ xinh đẹp. Nhưng khi ghen, lại khí thế bức người, tàn nhẫn hơn
bất luận kẻ nào, còn hạ thủ không lưu tình.” Anh phẫn nộ lên án.
Anh đang chỉ
trích cô sao? Là đang oán hận cô sao? Là đang nói với cô, anh đã không thích cô
nữa sao?
“Anh tức giận
cái gì?” Nên tức giận là cô mới đúng!
“Bổn vương
thật là rất tức giận. Bổn vương tức giận đến muốn giết em. Nếu cái máy thối này
có thể dùng, bổn vương thật muốn đem em mang về thế giới của anh, làm cho em hết
hy vọng, làm cho em khuất phục, làm cho em chỉ có thể dựa vào bổn vương, chỉ có
thể dựa vào bổn vương mà thôi. Nhưng bổn vương làm không được, cho nên chỉ có
thể mặc cho em một vốn một lời ngang ngược càn rỡ ở