Insane
Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328194

Bình chọn: 10.00/10/819 lượt.

h một tiếng: “Khi đã đồng ý gả cho anh thì phải chuẩn bị tốt lý thật tốt rồi mới phải, nhất là… cậu đấy!

Anh nhất định sẽ đối xử ‘thật tốt’ với cô dâu cậu tặng cho anh!”. Ngay

sau đó, anh quét đôi mắt đen như mắt chim ưng nhìn bố mình rồi loạng

choạng đi về phòng tân hôn.

- Con… thái độ của con kiểu gì vậy… – Ông Lăng run run chỉ ngón tay vào Lăng Thiếu Đường.

- Bố, thôi đi, anh cả đã về là tốt rồi! Cũng muộn rồi, bố cũng nên đi

nghỉ ngơi đi! – Lăng Thiếu Nghị vừa an ủi bố vừa nhìn theo bóng lưng

khuất dần của anh cả, trong lòng cảm thấy bất an.

***

Kỳ

Hinh lẳng lặng ngồi yên trên chiếc giường cưới, cười khổ. Cả một căn

biệt thự rộng lớn như vậy lại khiến cô cảm thấy rất cô độc, nhưng khi

nghĩ đến Lăng Thiếu Đường, khóe miệng cô lại nở nụ cười dịu dàng.

Lần đầu tiên gặp Lăng Thiếu Đường là khi công ty của bố cô mở tiệc cuối

năm, dù chỉ mới nhìn qua một lần thôi nhưng cô đã cảm thấy mình phải

lòng người đàn ông này rồi. Tập đoàn Kỳ thị là tâm huyết bao năm qua của bố cô, để tập đoàn có thể phát triển lớn mạnh, bố của Kỳ Hinh quyết

định tiến hành hợp tác với tập đoàn Lăng thị. Vì Kỳ Chấn Đông và Lăng

Diêu Hồng quen biết nhau từ lâu nên hai tập đoàn có ý muốn kết thông gia với nhau.

Kỳ Hinh không trách bố mình, vì có thể được gả cho

Lăng Thiếu Đường là tâm nguyện lớn nhất của bản thân cô. Tuy rằng hôm

nay khi vừa cử hành hôn lễ xong đã không thấy bóng dáng Lăng Thiếu Đường đâu nữa nhưng cô tin rằng cô sẽ khiến Lăng Thiếu Đường có tình cảm với

mình, để cho anh biết cô không phải là một bình hoa di động con nhà

giàu.

Nghĩ đến đây, lòng Kỳ Hinh tràn ngập sự hạnh phúc, đôi mắt đẹp mở to nhìn bốn phía xung quanh.

- Đúng là xa xỉ thật! – Cô cúi đầu nói nhỏ. Trước khi được gả đi cô đã

nghe nói Lăng gia rất giàu có, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng

xa hoa thì cô vẫn có cảm giác cực kì chấn động.

Tổng thể kiến

trúc của Thanh Vận Viên trông rất lãng mạn và phong tình, nhưng đi sâu

vào trong sẽ khám phá ra những cách bài trí rất phức tạp. Kiến trúc sư

đã sử dụng lối cách điệu của kiến trúc để chia cả căn biệt thự lớn thành nhiều căn biệt thự nhỏ. Đó cũng là lý do khiến Thanh Vận Viên chiếm

diện tích rất lớn. Từ mỗi ngóc ngách trong căn biệt thự đều có thể nhìn

ra những ý tưởng độc đáo và lý thú của kiến trúc sư, ngay cả từng góc

nhỏ cũng được chạm trổ rất cẩn thận, từ những cột trụ cho đến song cửa

sổ, mái biệt thự hay ban công cũng đều được thiết kế tỉ mỉ đầy sáng tạo

mà ý tưởng lại không hề bị trùng lặp. Vườn hoa rộng trong Thanh Vận Viên cũng được thiết kế mang hơi hướng lãng mạn làm toát lên sự vững vàng,

mạnh mẽ và giàu sang.

Kỳ Hinh đến bên cửa sổ, làn gió nhẹ nhàng

khẽ xuyên qua tấm rèm bằng lụa mỏng, khều nhẹ lọn tóc cô. Cô ngồi xuống, nghĩ thầm: “Thiếu Đường, anh đã đi đâu?”. Nhớ đến chuyện hồi sáng Lăng

Thiếu Đường lạnh lùng rời đi, cô cảm thấy hơi khó chịu, cô biết Lăng

Thiếu Đường không quan tâm đến cuộc hôn nhân này, nhưng còn cô…

Kỳ Hinh tựa nhẹ đầu vào song cửa sổ, đắm chìm trong dòng suy nghĩ. Khi Lăng Thiếu Đường cả người đầy mùi rượu đẩy cửa phòng ra, anh liếc

mắt nhìn Kỳ Hinh đang dựa người vào cửa sổ, cũng chính là cô dâu của

anh.

Khi thấy cô ngồi bên cửa sổ, hòa cùng làn gió đêm thổi nhè

nhẹ, anh hơi kinh ngạc khi thấy cô gái này lại chờ mình. Dù sao hôm nay

hai người vừa cử hành hôn lễ, dù đêm đã khuya nhưng vẫn là đêm động

phòng hoa chúc.

Lăng Thiếu Đường đăm chiêu lại gần cô, anh híp mắt nhìn cô gái đang ngủ say.

Dường như màn đêm đen càng làm tôn lên mái tóc dài đến thắt lưng của Kỳ Hinh, mái tóc như thác nước vừa hấp dẫn vừa thần bí khẽ bay bay trong gió kết hợp cùng với chiếc váy hoàn mỹ làm nổi bật vóc người nhỏ nhắn động lòng người của cô. Chiếc váy màu trắng trong làn gió làm lộ ra bắp chân thon dài mê người hơi cuộn lại của cô trên tấm thảm trắng tinh khiến nó

trông như chiếc bình gốm sứ được điêu khắc tỉ mỉ bằng đá ngọc, sự nõn nà và nhẵn mịn càng khiến người ta luyến tiếc, không muốn rời tầm mắt.

Rõ ràng Kỳ Hinh đã ngủ say, ánh trăng sáng như hôn lên vầng trán trơn bóng của cô, hàng lông mi dài hơi vểnh lên khẽ run run, chiếc mũi thẳng tắp

cùng đôi môi đỏ mọng như cánh hoa mềm mại hơi hé mở như muốn dụ dỗ người ta phạm tội.

Cô và An Vũ Ân là hai người con gái hoàn toàn khác

nhau. Sự từng trải của An Vũ Ân khiến anh thấy thương tiếc cô ấy, còn cô gái trước mặt này lại mang đến cho anh loại cảm giác chân tình không

hiểu nổi.

- Đúng là tuyệt diệu… – Lăng Thiếu Đường cúi đầu cười,

khóe miệng cong lên một đường cong đẹp đẽ. Tuy rằng anh phản đối cuộc

hôn nhân thương mại này nhưng quả thực cô gái trước mặt toát ra sức hấp

dẫn không hề nhỏ.

Lăng Thiếu Đường cúi người bế cô lên rồi đặt cô xuống giường. Nhìn Kỳ Hinh đã ngủ say, anh vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve

gò má mềm mại của cô, không hề phát hiện ra khuôn mặt lạnh lẽo của mình

đã trở nên dịu dàng từ lúc nào.

- Ưm… – Kỳ Hinh kêu lên một

tiếng, vô thức cuộn tròn người lại như muốn tìm tư thế thoải mái nhất để ngủ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhẹ nhàng dán chặt vào bàn tay