cũng phải làm
ma của Lăng Thiếu Đường này! – Lăng Thiếu Đường nói xong liền hất Lăng
Thiếu Nghị ra, nụ cười lạnh lan tràn khắp khóe môi.
Anh ngồi
xuống chiếc ghế tổng giám đốc, chân phải thon dài nhàn nhã gác lên chân
trái, thong thả cất giọng lạnh lùng: “Thằng đàn ông khác muốn nhúng chàm Kỳ Hinh thì đợi kiếp sau đi!”
Lăng Thiếu Nghị hừ lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ phải nhìn thấy Kỳ Hinh chết một lần nữa thì anh mới hài lòng?”
Lăng Thiếu Đường quét ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén về phía trước rồi lên
tiếng: “Dù cô ấy có muốn chết thì tôi cũng sẽ đoạt cô ấy từ tay Diêm
Vương trở về!”
Lăng Thiếu Nghị hít sâu một hơi: “Nếu anh còn gây ra những chuyện làm hại Kỳ Hinh thì em nhất định sẽ không bỏ qua cho
anh!”. Anh ta tuyên bố đầy kiên quyết.
Lăng Thiếu Đường hừ lạnh
một tiếng: “Anh cảnh cáo cậu, tốt nhất là đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của anh! Nếu không cho dù có là em trai thì anh cũng sẽ không buông tha đâu!”
Bầu không khí lạnh lẽo trong thoáng chốc như ngưng đọng trong phòng làm việc.
Người thư ký đứng ngoài cửa toát mồ hôi lạnh. Kỳ Hinh? Không phải cô ấy đã chết từ hai năm trước rồi sao?
***
Thanh Vận Viên, biệt thự của Lăng gia tọa lạc ở khu vực trung tâm của những ngôi biệt thự đắt tiền.
Sau khi bị Lăng Thiếu Đường kiên quyết lôi về đây, Kỳ Hinh ngơ ngác nhìn
từng khóm hoa bỉ ngạn* trong vườn, từng khóm hoa tươi đẹp vẫn còn đọng
nước. Đây vốn là một nơi tao nhã nhất trong Thanh Vận Viên, trước kia cô còn đặt cho nơi này một cái tên rất đẹp – Mỹ Ấp.
- Thiếu phu
nhân… – Người quản gia tên Phùng nơm nớp lo sợ gọi Kỳ Hinh đang ngẩn
người. Hôm nay khi bà nhìn thấy cậu cả nổi giận đùng đùng dẫn phu nhân
về Thanh Vận Viên, bà giật nảy mình, không phải thiếu phu nhân đã mất
rồi sao? Chẳng lẽ bà hoa mắt rồi ư?
Giữa trưa cũng là lúc Thanh
Vận Viên toát lên vẻ thanh nhã nhất, từng cơn gió nhè nhẹ thổi lướt qua
bụi hoa, cơn gió thổi qua khiến khắp nơi vương vấn hương hoa dìu dịu.
Kỳ Hinh lẳng lặng đứng trong vườn hoa, bóng hình xinh đẹp của người con
gái đứng giữa những khóm hoa bỉ ngạn càng tạo ra cảm giác vừa đẹp nhưng
cũng rất thê lương. Hoa bỉ ngạn được coi là loài hoa ngăn cách giữa sinh và tử, loài hoa có màu đỏ tươi như màu máu phủ kín con đường đi xuống
địa ngục, sinh ra đẹp đẽ như đóa hoa mới bung nở, khi chết đi cũng tĩnh
lặng và thanh thản.
Cô nhẹ nhàng chạm vào từng đóa hoa, sự tiếp
xúc giữa đầu ngón tay với những khóm hoa như chạm đến thứ tình cảm được
chôn giấu ở nơi sâu nhất trong lòng cô. Đúng như truyền thuyết của hoa
bỉ ngạn, hương hoa có thể khơi gợi những ký ức đau buồn nhất.
Dòng hồi ức của cô bắt đầu chậm rãi phiêu tán dưới hương hoa nhè nhẹ… Hồi ức quay về thời điểm hai năm trước… phiêu về những ngày cô còn ở cùng Lăng Thiếu Đường. Lúc đó trong vườn ngập tràn sắc xanh của lá hoa bỉ ngạn,
nhưng rồi lá cũng héo khô, chẳng phải cũng giống như cuộc hôn nhân của
cô với Lăng Thiếu Đường lúc đó hay sao…
--------
* Hoa bỉ
ngạn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái
chết”, nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” .
Tương truyền loài hoa này nở nơi hoàng tuyền. Hoa có màu đỏ rực rỡ như máu,
phủ đầy trên con đường thông đến địa ngục. Theo truyền thuyết hương hoa
có ma lực, có thể gọi về kí ức lúc còn sống của người chết. Khi linh hồn đi qua vong xuyên, liền quên hết tất cả những gì khi còn sống, tất cả
mọi thứ đều lưu lại nơi bỉ ngạn, bước theo sự chỉ dẫn của loài hoa này
mà hướng đến địa ngục của u linh.
Lúc Bỉ Ngạn hoa nở thì không
thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, hoa là không bao giờ gặp gỡ, đời
đời dở lỡ. Bởi vậy mấy có cách nói: ” Bỉ Ngạn hoa nở nơi Bỉ Ngạn, chỉ
thấy hoa, không thấy lá”. Nhớ nhau thương nhau nhưng vĩnh viễn mất nhau, cứ như thế luân hồi và hoa lá không bao giờ nhìn thấy nhau, cũng có ý
nghĩa là mối tình đau thương vĩnh viễn không thể gặp gỡ. Đêm khuya, Thanh Vận Viên xa hoa được bao trùm bởi ánh trăng dịu nhẹ
trên cao, một chiếc xe ô tô thể thao màu đen chậm rãi tiến vào biệt thự
Lăng gia.
Người sáng lập ra tập đoàn Lăng thị, ông Lăng Diêu
Hồng đang ngồi ngay ngắn trong phòng khách với vẻ mặt tức giận. Khi thấy Lăng Thiếu Đường say khướt bước vào nhà, ông đập mạnh tay xuống bàn:
“Thiếu Đường, con đi quá giới hạn rồi đấy! Hôm nay là hôn lễ của con và
Kỳ Hinh, sao con lại để cho cô dâu của mình ở nhà, còn bản thân lại đi
uống rượu? Mà lại còn uống đến mức say khướt thế này mới về nhà!”
Lăng Thiếu Đường nhíu mày, anh lạnh mặt nhìn những thứ đồ trang trí cho hôn
lễ trong biệt thự, ngay cả đến ánh đèn cũng khiến anh cảm thấy cực kì
không thoải mái.
- Được rồi, không phải con đã về rồi à, bố còn
lo lắng gì nữa? – Lăng Thiếu Đường tuy rằng đã say nhưng sự lạnh nhạt
trong lời nói vẫn không hề thuyên giảm.
- Anh cả, bố cũng chỉ là quan tâm đến anh mà thôi. Buổi sáng vừa cử hành hôn lễ với Kỳ Hinh xong đã không thấy tăm hơi anh đâu cả, trong lòng Kỳ Hinh sẽ thấy không
thoải mái! – Lăng Thiếu Nghị thấy Lăng Thiếu Đường say rượu, bất mãn lên tiếng.
Lăng Thiếu Đường hừ lạn
